Ông Thạnh, bố của Dân, cách đây hai mươi
hai năm về trước, tuy đã có đến năm mặt con ( chị Hai Hảo, chị Ba
Hường, chị Tư Nghĩa, chị Năm Hoàng, chị Sáu Minh) nhưng do tính đào hoa
léng phéng ( vì thế mà hiện tại Dân bị ảnh hưởng di truyền nặng nề một
cách ghê gớm đến như vậy) nên trong một chuyến về chơi tại xã Phước Lý,
Huyện Long Thành, một cuộc tình đã chớm nở giữa ông và một phụ nữ người
Khơme. Kết quả mối tình ong bay bướm lượn trên là một người con gái đã
chào đời hay nói khác hơn, Dân lại có thêm một người chị ruột cùng cha
khác mẹ tên Nguyễn Thị Y Hương Giang lớn hơn nó những chín tuổi. Thật
không ngờ, trong một hoàn cảnh hết sức éo le, giống như chị Đông và chị
Sương, chị Hương Giang cũng đã trở thành người tình một đêm tuyệt vời
của nó khi nó vừa học xong lớp 7 mặc dù chị lớn hơn nó những chín tuổi.
Về nhan sắc thì phải thừa nhận một điều là chị không sao so sánh ngang
bằng với chị Đông, chị Sương cho được vì do ảnh hưởng di truyền từ mẹ
nhiều hơn bố nên giống mẹ như đúc ở làn da đen chẳng khác gì cục than
hầm ; đến nỗi chị mà đứng trong màn đêm thì cho dù người tinh mắt lắm
cũng chưa chắc gì nhận ra. Mái tóc uốn lọn xiton phủ xõa ngang vai chị
tuy khá óng ả, mềm mại, tha thướt và mịn màng như nhung nhưng quả thật
là khó mà che giấu nổi những khiếm khuyết trên khuôn mặt đã đen lại còn
cơn cơn, bè bè của chị. Vầng trán chị cao cùng hai hàng chân mày chổi xể
đậm đen chẳng khác gì hai con tằm nằm vắt ngang trên cặp mắt ốc bưu lồi
trắng dã vút cong đôi hàng lông mi sắc lẻm như dao Thái Lan ; sống mũi
chị không những thấp mà còn hếch lên, tuy vậy nhưng cũng khá cân đối
giữa hai gò má bánh bầu. Trên chiếc cằm chẻ một chút là hai bờ môi dảnh
lên trắng hếu dường như là không bao giờ ngậm lại được nên lúc nào cũng
như lúc nào, người ta cũng đều trông thấy hai hàm trắng trắng đều như
Hynos. Quả đúng là nồi nào úp vung nấy, với khuôn mặt như vậy thì thân
thể chị Hương Giang không thể nào mảnh mai cho được ; không những nở
nang, đầy đặn mà còn có vẻ ô dề, thô kệch giống y như đàn ông do đó, có
thể nói chị tuy là nữ nhưng lại nhiều nam tính hơn.
Chị rất khỏe mạnh, dạn dĩ, ăn nói mạnh
bạo, nói đâu làm đó, làm đùng đùng như giông như bão, đàn ông con trai
chưa chắc gì ngang bằng với chị và chị có thể gánh vác được nhiều công
việc gia đình như làm ruộng, đánh cá, chặt củi, hái măng, bắt tổ ong…Vì
nhan sắc, tính tình như vậy nên ở lứa tuổi ngang hàng chị, bạn bè chị
nếu chưa có gia đình thì đều có bồ có bịch hoặc là tệ lắm cũng đang có
người để ý để tứ ; còn chị thì vẫn phòng không chiếc bóng, một thân một
mình, cô đơn quạnh quẽ và mặc dù vậy nhưng không vì thế mà chị biến
thái, lăng nhăng, mèo mả gà đồng. Có lẽ do ảnh hưởng nơi người mẹ hiền
lành, nhân đức nên chị vẫn âm thầm chịu đựng, chấp nhận phần số hẩm hiu
mà ông trời ban cho ; mãi cho đến ngày lên xe hoa theo chồng như thiên
hạ, rõ ràng thật không ngờ là chị Hương Giang vẫn chưa thể nào thoát
được cái nghiệt ngã của số phận. Do mai mối và cũng là để xóa đi số nợ
mấy năm trời không sao trả nổi của mẹ, chị đành nuốt nước mắt lấy một
lão đại gia già sọm gần 60 tuổi lại mất hẳn một chân ; đám tiễn vu quy
cùng tiệc rước tân hôn tổ chức ngày cách ngày trong mùa hè nên Dân được
rãnh rỗi xuống Phước Lý, Long Thành đưa chị Hương Giang về nhà chồng
cùng với bố. Từ lúc còn nhỏ cho đến lớn, nó chỉ toàn nghe bố mẹ và các
chị bàn tán về chị Y Hương Giang thôi chứ nó chưa hề có dịp gặp mặt chị
và đây vừa là dịp được diện kiến chị cũng vừa là lần kết nối quan hệ yêu
đương, ân ái cùng chị. Tuy còn những nữa tháng nữa mới đến ngày vui của
chị Y Hương Giang nhưng bố Dân lại xuống sớm để cùng gia đình, họ hàng
chị Hương Giang chuẩn bị chu đáo từ cái cổng rạp cưới, bàn ghế,…..là
những việc nhỏ nhặt cho đến những việc trọng đại hơn là nấu ăn, đưa dâu,
tiền bạc để mua cái này, sắm cái kia…..Phước Lý là một xã nông nghiệp
với ruộng đồng bát ngát, vườn cây sum suê, hiền hòa nằm ven hạ lưu sông
Đồng Nai, vào dịp lễ tết, cưới hỏi thật vui nhộn vì chộn rộn người này
kẻ khác ra vào, hết công này đến việc khác ; vui nhất là tối nào cũng
vậy, tại nhà chị Hương Giang cũng đều có ít nhiều nam nữ thanh niên
người Kinh có, người Khơme có tụ tập, ca hát, nhảy múa. Điệu múa Lamthon
do đó luôn luôn dịu dàng, uyển chuyển theo tiếng hát lời ca du dương,
trầm bổng trên vùng đất quanh năm được đắp bồi bởi hương phù sa của con
sông quê hương giàu đẹp. Ở nhà tại Bà Rịa, lúc ăn cơm Dân cảm thấy không
ngon miệng, có lẽ vì quá nóng nhưng xuống đây, bữa nào như bữa nấy, nó
cũng đều ăn liền một mạch đến 4 chén và cảm thấy ngon miệng vì khí hậu
mát mẻ, không gian lại chộn rộn, vui vẻ mặc dù thức ăn có bữa chỉ là cá
bống kho keo, bông súng trộn đậu phụng với dầu giấm…Thỉnh thoảng, cứ
cách hai ba tối lại có một bữa cháo ếch, cháo rắn đậu xanh nóng sốt hoặc
cháo gà ngọt lịm. Chị Y Hương Giang vào những ngày này hầu như là không
được người nhà giao cho làm việc gì cả nên từ sáng sớm đến tối mịt, chị
vẫn tiếp tục công việc thường ngày của chị đó là chống xuồng chăn đàn
vịt đẻ của nhà và vừa mới xuống Phước Lý, Dân đã mau chóng trở thành bạn
đồng hành của chị ; cứ cách một ngày, hễ chị Hương Giang cầm lấy cây
sào là Dân cứ nằng nặc đòi đi theo chị. Do ít có bạn bè, hoàn cảnh phần
số cô đơn, hiu quạnh nên mặc dù từ trước đến giờ chị chưa quen biết Dân
nhưng chị mau chóng đón nhận thằng em cùng cha khác mẹ như một người bạn
thân thiết, gần gũi và đương nhiên là việc đầu tiên của chị là dạy cho
Dân biết cách cầm sào chống xuồng.
Quả là một học sinh giỏi, chỉ hai ngày
thôi qua đến ngày thứ ba, Dân đã thành thạo trong việc kết hợp cùng chị
Hương Giang điều khiển con xuồng lướt nhẹ nhàng lướt trên sóng nước ;
vậy là ban ngày, hai chị em dẫn dắt bầy vịt lang thang phiêu bạt nơi này
chổ kia còn tối đến, thỉnh thoảng chị Hương Giang lại dắt nó lên Quân
Khuyển chơi. Đấy là trại lính nuôi dạy chó theo môi trường quân đội của
Mỹ thời trước giải phóng nay đã bị bỏ hoang và đây cũng chính là thế
giới riêng của chị Y Hương Giang, trừ Dân ra thì hầu như không ai biết
đến ; một cái chòi mái rơm, vách cùng sàn là những thân trúc ghép sát
lại cột dính vào với nhau bằng những sợi dây mây chắc chắn. Chòi nằm
ngay dưới gốc một cây chơri tuy thấp lè tè nhưng sum suê cành lá và sai
đầy trái chín ngọt, chua chua cho nên thật là một điều rất thú vị khi
vào nằm trong chòi vào buổi trưa, bứt trái này đến trái khác nhấm nháp ;
còn buổi tối thì thật mát mẻ dưới ánh trăng sáng soi lồng lộng, thả hồn
đến tận chín tầng mây bàng bạc, phiêu lãng. Tại Quân Khuyển còn có
những dòng suối con cắt xẻ ngang dọc và đương nhiên là cũng có một dòng
mát rười rượi vòng qua gốc chơri làm cho căn chòi rơm thêm thơ mộng,
hiền hòa. Rõ ràng không ai ngờ được chính nơi đây lại là nơi đan tình
yêu dệt ân ái của chị Hương Giang và Dân- hai chị em cùng cha khác mẹ
hơn kém nhau những chín tuổi xảy ra vào chính cái đêm trước ngày bên nhà
chồng đến rước chị đi về nhà họ, ngay đến cả hai chị em cũng không thể
ngờ được nữa huống chi là người khác. Ngoài chăn vịt ra, Dân còn hăng
hái tháp tùng đi theo chị Hương Giang chặt củi, hái măng, lấy mật ong và
trước khi xảy ra cuộc tình loạn luân tội lỗi, tuyệt nhiên hai đứa không
hề có chuyện đụng chạm thân xác mặc dù hoàn cảnh rất thân mật, gần gũi
dẫu chỉ là tình cờ một cách tự nhiên. Nhờ vậy mà Dân hiểu được chị Hương
Giang tuy thô kệch, xấu xí, ăn nói cộc cằn nhưng tâm chị ngược lại rất
tốt, rất lành cũng như qua tâm sự của chị, nó biết nỗi lòng chị thật lắm
buồn nhiều tủi do phần số hẩm hiu nhưng rồi chị chỉ than thân trách
phận chứ chẳng biết làm sao. Có lẽ trên cõi đời duy nhất chỉ có mỗi một
mình nó là được nghe chị tâm sự chứ chẳng còn ai cả vì nó nhận thấy ban
ngày thì chị đi cùng nó còn ban đêm, những lúc không nói chuyện với nó
thì chị đi ngủ rất sớm ; cũng có đôi khi chị nói vài câu nhát gừng với
mấy người bạn cùng xóm cho có lệ vây thôi.
Cho mãi đến sáu bảy năm sau, khi tình cờ
gặp lại chị Hương Giang vào dịp Tết chị xuống Bà Rịa thăm gia đình Dân,
nó cũng chưa hề lý giải được nguyên nhân vì sao lại xảy ra cái đêm tình
nhục nhằn, khổ ải giữa nó và chị Hương Giang? Lúc ấy, chị dắt theo một
đứa bé gái trạc bốn năm tuổi giống chị y như khuôn như đúc và chỉ một
mình chị thì hoàn toàn không một ai kể cả Dân biết được một điều bí mật
đời đời truyền kiếp : đứa bé gái trên không ai khác chính là con của chị
Hương Giang và nó sau cái đêm hạnh phúc hoan lạc ấy. Vì chị Hương Giang
về làm vợ nhỏ lão đại gia, do đã “hết xí quách” cho nên lão không xơ
múi được gì chị cả và không đầy nữa năm sau, lão đã quy tiên thành thử
ra, chị được trả tự do về nhà với một số vốn kha khá coi như là gia tài
mà bà vợ lớn lão đại gia chia gia tài cho. Lúc ấy, Dân đã trở về Bà Rịa
nên nó không hề biết được là chị Hương Giang tuy âm thầm chịu đựng phần
số hẩm hiu bởi cuộc hôn nhân chóng vánh nhưng trái lại chị rất vui trong
lòng vì chị hiểu rõ cái bào thai trong bụng chị do thằng em ruột cùng
cha khác mẹ của chị kiến tạo nên ; từ sau cái đêm trao thân cho Dân thì
khoảng nữa tháng sau, chị bắt đầu cảm thấy hơi khang khác trong người
rồi và một mầm sống đã được tạo hóa hình thành nên trong chị. Đấy là
chuyện của tương lai cả nên thôi, chúng ta hãy ngừng lại để nói cho xong
phần hiện tại đã nhé! Thắm thoát, ngày qua ngày, tháng đoạn tháng, buổi
lễ vu quy của chị Hương Giang tổ chức thật tưng bừng, náo nhiệt, rộn rã
tiếng nói câu cười và chộn rộn người ra kẻ vào ; từ già tới trẻ, từ lớn
chí bé, hầu như cả xóm hết làng cả thảy đều tập trung về nhà chị ăn
uống, nhậu nhẹt, ca hát, nhảy múa…sáng đêm. Do chú rể không đi lại được
nên chỉ có mỗi mình chị trong bộ áo dài cô dâu bằng voan trắng rất đẹp
và sang trọng ra tiếp khách mà thôi ; trên tay chị cầm một đóa hoa cúc
bằng vải màu vàng và tưởng chừng như đóa cúc ấy cứ thấm mãi, thấm miết
những giọt nước mắt thầm kín, sâu thẳm tận cõi lòng chị đối nghịch với
nụ cười bất đắc dĩ nơi hai vành môi trề ra của chị. Đám vu quy nhà chị
Hương Giang kết thúc vào lúc bốn giờ chiều nhưng tối đó cũng như những
tối trước, nam nữ thanh niên lại tụ tập múa Lamthon và chắc chắn đây là
đêm múa cuối cùng của họ vì ngày mai là ngày chị Hương Giang về nhà
chồng rồi còn gì nữa. Do sau khi ăn tiệc cưới lúc trưa xong là Dân đánh
một giấc đến chiều nên đã quá 9 giờ tối rồi mà vẫn chưa thấy buồn ngủ,
nhìn quanh nhìn quất chẳng thấy bóng dáng chị Hương Giang đâu cả vì nó
dự định muốn kiếm chị để trò chuyện ; dĩ nhiên nó chẳng hề lấy làm lạ
hoặc ngạc nhiên, hoang mang chi cả bởi nó biết chị vắng mặt ở nhà thì
chắc chắn là chị đã đi ra thế giới riêng của chị ở Quân Khuyển chứ không
thể nào mà khác đi được. Vì chổ ấy dẫu sao cũng là đường đi nước của nó
nên cũng chẳng phải là khó khăn, cực nhọc ; chỉ cần khoảng mười phút
lội bộ mà thôi, nó đã đến được chiếc chòi mái rơm nhỏ bé và dĩ nhiên
chẳng hề ai hay ai biết chị Hương Giang đang làm gì còn Dân đi đâu. Thực
sự là đầu đuôi cũng nhờ có Dân đi ra chòi rơm ngoài Quân Khuyển vào đêm
hôm đó nên tình cờ nó đã cứu được chị Hương Giang thoát khỏi cái chết
oan nghiệt và trước đó nó không sao ngờ được rằng chị đi ra đây là để tự
kết liễu cuộc đời mình bằng một chén thuốc diệt cỏ…
Khi vừa khom mình xuống chui qua cửa
chòi rơm, Dân bỗng nhiên thoáng ngửi thấy mùi thuốc diệt cỏ chẳng biết ở
đâu lại bốc lên hôi nồng nặc? Nhờ ánh trăng soi tỏ vào tận trong chòi
nên nó tận mắt thấy rõ chị Y Hương Giang tay đang cầm một cái chén từ từ
bưng lên miệng ; linh tính có chuyện chẳng lành từ cái chén kia, nó lật
đật nhào tới giằng lấy cái chén nơi tay chị rồi nhanh chóng liệng xuống
dòng suối. Quả thật không sai, chính cái chén chị Hương Giang cầm là
chén thuốc diệt cỏ chị vừa mới chế ra từ một phần tư còn lại trong chai
thuốc chị mang từ nhà theo và chị đang chuẩn bị ra đi về bên kia thế
giới cùng với nó. Không ngờ rằng bấy lâu nay tâm sự thầm kín, ấp ủ của
chị Hương Giang lại là nguồn động lực tuy âm thầm nhưng mạnh mẽ thúc đẩy
chị tìm đến cái chết nhằm giúp chị giải thoát được số kiếp bọt bèo trên
cõi đời nghiệt ngã này. Bị phát giác và giựt mất chén thuốc, không biết
làm gì hơn nữa, chị ngồi ôm mặt khóc thút thít, còn Dân sau khi vốc
nước suối rửa tay, chậm rãi ôn tồn nói :
- Sao chị lại làm thế ? Chị không sợ mẹ chị buồn à?
- Sao chị lại làm thế ? Chị không sợ mẹ chị buồn à?
Chị Hương Giang vẫn im lặng thin thít,
không trả lời trả vốn chi cả ; thấy nơi sợi dây thép căng sát vách chòi
có một cái khăn mặt, Dân liền cầm lấy dấp nước suối rồi khẽ khàng lau
sạch khuôn mặt và hai bàn tay chị. Sự quan tâm chăm sóc của thằng em
phần nào làm dịu đi xúc động nông nỗi trào dâng như sóng thần trong cõi
lòng chị Hương Giang ; tuy vậy chị vẫn còn hơi sụt sùi. Lặng im giấy
lát, chị lên tiếng :
- Em ra đây cứu chị làm gì? Hãy để cho chị chết đi cho rồi.
- Sao chị lại nói vậy?
- Em cũng biết rồi đấy. Cuộc đời chị có ra thể thống gì đâu. Người thì xấu như con ma lem, nói năng thì chẳng khác dùi đục chắm mắm nêm, tuyệt nhiên không hề có lấy một thằng con trai nào chịu cho chị bám theo đặng mà xách dép nó chứ đừng nói chi đến chuyện ngược lại…
- Thì bây giờ thì …chị…cũng có chồng…rồi đó.
- Em nói vậy mà nghe được hả? Cái lão chồng của chị không những lớn tuổi hơn mẹ chị nữa là lại còn có một giò thì chắc chắn là trên thế gian này không có ai mà phần số đen đủi như chị vậy nữa đâu.
- Em ra đây cứu chị làm gì? Hãy để cho chị chết đi cho rồi.
- Sao chị lại nói vậy?
- Em cũng biết rồi đấy. Cuộc đời chị có ra thể thống gì đâu. Người thì xấu như con ma lem, nói năng thì chẳng khác dùi đục chắm mắm nêm, tuyệt nhiên không hề có lấy một thằng con trai nào chịu cho chị bám theo đặng mà xách dép nó chứ đừng nói chi đến chuyện ngược lại…
- Thì bây giờ thì …chị…cũng có chồng…rồi đó.
- Em nói vậy mà nghe được hả? Cái lão chồng của chị không những lớn tuổi hơn mẹ chị nữa là lại còn có một giò thì chắc chắn là trên thế gian này không có ai mà phần số đen đủi như chị vậy nữa đâu.
Rõ ràng là Dân không còn biết dùng cách
nào hoặc lời lẽ nào để mà khuyên giải chị Hương Giang bớt đi phiền muộn,
miễn sao chị từ bỏ được ý định tự vẫn là được rồi ; chợt nó bỗng Hương
Giang tưởng lại trong quá khứ những gì mình đã thực hiện làm với chị
Đông rồi chị Sương, nay có lẽ là một phương thuốc thật vô cùng hữu hiệu
triệt phá hoàn toàn tâm bệnh của chị chăng? Vừa thoáng nghĩ như vậy là
làm ngay, nó nói khẽ với giọng run run, ngường ngượng :
- Chị…đừng buồn…nữa. Em…yêu chi!
- Chị…đừng buồn…nữa. Em…yêu chi!
Vừa nói vừa lần cánh tay phải lên ôm
vòng qua tấm lưng tuy to bè bè nhưng khá mềm mại của người chị ruột cùng
cha khác mẹ, Dân bắt đầu âu yếm, vuốt ve, mơn trớn chị. Lúc này, bên
ngoài trời tuy chẳng phải là mưa nhưng vầng trăng sáng vằng vặc bỗng
dưng bị một lớp mây dày đặc che khuất khiến không gian tối sầm lại và do
vậy cho nên bên trong chòi rơm trở nên tối đen như mực đến nỗi có ngửa
bàn tay lên cũng không thể nào trông thấy chi cả. Khi nghe thằng em cùng
cha khác mẹ ngỏ lời yêu mình rồi lại vòng tay ôm lấy mình, chị Y Hương
Giang cảm thấy hơi hoang mang, chưng hửng lẫn lộn một vài cảm giác hơi
thích thú, kỳ kỳ và lẽ đương nhiên, đây là lần đầu tiên có một thằng đàn
ông con trai thổ lộ chữ tình với chị dù là người cùng mang chung dòng
máu. Chỉ trong chốc lát, Dân đã cảm nhận được người chị Hương Giang như
đang dần dần mềm ra như một tấm thảm dù to rộng nhưng quả thật êm ái ;
đây cũng chính là lúc nó bắt đầu cảm thấy ham muốn, thèm khát một cái gì
đó mà chính nó cũng chưa hiểu được biết được là cái gì cả. Vì ý định
của nó là muốn lấy tình yêu để xóa tan đi áng mây buồn trong trái tim
chị Hương Giang nên không gì ngăn trở nó nổi nữa, khuôn mặt nó vùi vào
mái tóc uốn lọn xiton phủ ngang vai mềm mại, thướt tha của chị ; cùng
với sự phấn khích cao độ, nó hả hê hít hà mùi trái bồ kết dìu dịu, hăng
hăng trộn lẫn mùi da thịt con gái trinh nguyên. Từ mái tóc chị, đôi môi
nó từ từ lần xuống hôn lên trán, lên hai bên mang tai chị rồi lên mắt,
lên sống mũi chị ; ban đầu, chị Hương Giang lặng thinh mặc kệ thằng em
muốn làm gì thì làm nhưng với hơi thở càng lúc càng nặng nhọc, nhịp tim
đập càng lúc càng dồn dập, bất thình lình chị Hương Giang bỗng dưng trả
đũa lại Dân bằng cách hổn hển hôn vào tóc, vào trán nó. Lúc đầu, Dân có
vẻ bình tĩnh, cứng cỏi nhưng khi được chị Hương Giang đáp ứng hòa nhịp
loan sắc phụng cầm thì thay vì nó phải cứng cỏi, bình tĩnh hơn trái lại,
nó run rẫy, hồi hộp, lúng túng, lụp cha lụp chụp khiến chị suýt nữa phì
cười bởi điệu bộ thằng em. Ngồi gọn nơi chiếc chiếu bông sờ (Truyen dam)n
mòn trãi trên sàn chòi rơm, chị Y Hương Giang và Dân hai chị em cứ thế
mà hôn qua hôn lại khắp mái tóc, khuôn mặt của nhau và so ra thì chị
Hương Giang hôn em mình có vẻ trội hơn, nhiều hơn Dân hôn chị nó. Chính
xác đây là lần đầu tiên, chị Hương Giang mới bắt đầu biết và cảm giác
được thế nào là tình yêu nam nữ, thế nào là hương vị mật ngọt, thơm tho
của những nụ hôn trai gái ; từng lúc từng lúc, dần dần cơ thể chị càng
cảm giác phấn khích, ham muốn, rạo rực, bồi hồi, xao xuyến khôn thôi.
Lúc này, ở nhà chị, mọi người vẫn còn tụ tập nhậu nhẹt, nhảy múa rộn
ràng, nhộn nhạo do đó quả thật chẳng hề có ai có thể ngờ được rằng hai
chị em ruột cùng cha khác mẹ đang tha thiết, đắm đuối yêu nhau trong ngỡ
ngàng và phiền muộn nơi căn chòi rơm nhỏ bé nằm chơi vơi giữa vùng đất
tĩnh mịch, bên dòng suối vắng lặng. Hai chị em đang cùng nhau trôi tuột
một cách nhanh chóng vào cuộc tình loạn luân, tội lỗi trời không dung,
đất chẳng tha nhưng cả hai không hề biết, không hề hiểu mà cũng có thể
nói cách khác là cố tình không thèm hiểu, không thèm biết. Riêng chị
Hương Giang thì lờ mờ cũng còn hơi biên biết chuyện chị với thằng em
đang cùng làm với nhau là chuyện không nên làm nhưng nguyên do vì sao
không nên thì dường như chị không đoái hoài tới, chắc chị chưa nghĩ ra ;
trong bóng tối dày đặc, mù mịt, hai chị em vừa hổn hển thở vừa âu yếm
dìu đỡ người nhau nằm xuống manh chiếu. Giờ phút này đây, Dân mới vừa ổn
định tinh thần nên phần nào nó cũng nhanh chóng lấy lại phong độ lúc
đầu do đó, nó dần dần giành được thế thượng phong trước chị Hương Giang,
chủ động dẫn dắt chị trong cuộc ân ái, yêu đương và nhan sắc chị cũng
đâu còn là điều cần thiết phải quan tâm vì rõ ràng trong bóng tối thì
“nhà lầu cũng như nhà tranh”, thế thôi. Hiện tại, chỉ cần xác thịt chị
Hương Giang là đầy đủ điều kiện tối ưu nhất cho những gì Dân mong muốn,
cần thiết để nó cũng như chị được thỏa mãn, được sung sướng, được toại
nguyện. Nó hoàn toàn không nề hà, tính toán chi cả, chỉ việc lần đôi môi
mình tìm kiếm đôi môi trề dày mọng mềm mại của người chị ruột cùng cha
khác mẹ và trong giây phút lắng đọng, tất yếu không hề có một chút gì
gọi là phản đối hay cự tuyệt chi cả, chị Y Hương Giang đã lẳng lặng mở
rộng hai bờ môi đón nhận đôi môi thằng em chậm rãi, từ từ luồn sâu vào.
Chỉ trong phút chốc, hai hàm răng hai chị em đã cọ sát vào với nhau, còn
hai đầu lưỡi hai đứa thì không ngớt quấn quýt lấy nhau chẳng khác gì
đầu hai con giao long tranh quả ngọc châu ; nước bọt đôi dòng cứ thế mãi
miết tứa ra như sóng biển trắng xóa nơi hai bên khóe miệng chúng do đó
chúng cứ phải vừa hôn vừa liếm cho khô ráo, khỏi rơi rớt xuống cổ xuống
ngực.
Càng lúc thì chị Hương Giang càng thu cả
người lại trong thế bị động vì đây là lần đầu tiên yêu đương, ân ái của
chị vả lại, chị cũng đâu phải là hạng gái khôn ngoan, sành sõi trái
lại, chị thật khờ khạo, non nớt ; trước sự dẫn dắt của thằng em, chị chỉ
hồ hởi và mãnh liệt đón nhận mà thôi. Vì mù mịt bóng tối trong căn chòi
rơm nên dù gì thì chị Y Hương Giang cùng Dân cũng khá dạn dĩ, tự nhiên
và táo bạo, hai chị em đang tận hưởng nguồn hạnh phúc vô biên tuy tội
lỗi, loạn luân nhưng tạo hóa đã sắp xếp, an bày cho hai chị em ; chúng
thật sự thổn thức, nghẹn ngào, bồi hồi, xao xuyến trao thân tặng tình
cho nhau với cả tâm tình chân thật, trong trắng. Đêm nay, chị Y Hương
Giang – người chị ruột cùng cha khác mẹ lớn hơn Dân những chín tuổi cũng
là người con gái thứ ba sau chị Đông và chị Sương – trở thành người
tình trăm năm của nó ; thân xác chị đang từ từ, dần dần thuộc về nó
trong phút chốc trở thành chủ nhân của một đóa hoa tuy chẳng có sắc
hương nhưng tràn đầy men say nồng nàn, đằm thắm. Lúc này, đôi môi hai
chị em vẫn cứ mãi miết kéo dài, kéo dài từng nụ hôn nóng bỏng một cách
đắm đuối, ngất ngây tưởng chừng như không bao giờ ngừng lại được theo
thời gian lắng đọng cùng không gian. Bất chợt, bàn tay phải Dân bỗng lần
lên mò mẫm, sờ (Truyen dam)
soạng nơi phần cổ và phần ngực chiếc áo bà ba may bằng vải lãnh đen của
chị Hương Giang ; do những hột nút ở đây là loại nút bóp nhôm, rất dễ
cởi nên chỉ cần khẽ cử động đôi chút là sút ra liền. Trong giây lát, hột
nút thứ nhất, thứ hai, thứ ba đến hột nút thứ tư, thứ năm nơi chiếc áo
chị Y Hương Giang đã hoàn toàn được tháo mở hết tất cả ; chị Hương Giang
chỉ cảm thấy trong lòng mình đôi chút ngường ngượng, kỳ kỳ thoáng qua
mà thôi chứ còn ngay từ lúc đầu, chị đã sẵn sàng tự nguyện hiến dâng cho
thằng em tất cả những gì chị có trên người chị. Vì da thịt chị đen thui
chẳng khác gì cột nhà cháy nên Dân không trông thấy gì cả, ngoại trừ
cái nịt vú bằng vải thun voan trắng nâng đỡ hai bầu vú đầy đặn, to tròn
như hai cái bát úp bằng sứ. Hai bàn tay thằng em run run, lụp chụp mở
rộng hai thân áo trước của con chị, sau đó đưa lên chậm rãi cởi hai vai
áo chị mình xuống rồi lần lượt tháo cởi hai ống tay áo chị ra khỏi hai
cánh tay to nần nẫn của chị ; nhờ chị Hương Giang giúp sức tạo điều kiện
hành động nên chẳng mấy chốc Dân đã hoàn thành một trong những nhiệm vụ
quan trọng hàng đầu. Hết ống tay áo phải rồi đến ống tay áo trái nối
tiếp nhau xa rời người chị Y Hương Giang, nó cẩn thận để chiếc áo bà ba
chị lên trên mé đầu nằm của chị ; tất cả những hành động của chị Hương
Giang và Dân hai chị em từ nãy đến giờ chỉ có hai đứa biết với nhau mà
thôi chứ rõ ràng là không hề có ai mục kích cho được để hiểu để biết.
Cũng phải thôi vì vùng đất Quân Khuyển không hề có lấy một bóng người
nào trú ngụ, thậm chí một hình hài đi ngang qua đây cũng hoàn toàn trăm
phần trăm không là không ; vậy thì làm sao cuộc tình loạn luân tội lỗi
của hai chị em có thể bị phát hiện cho được? Nơi đây chỉ có cỏ cây, dòng
suối đang lặng yên chứng kiến chị Y Hương Giang và Dân hai chị ruột
khác mẹ cùng cha cùng nhau yêu đương, ân ái bằng tất cả men say của tình
yêu xác thịt nhục dục cũng như bởi sức mạnh của con tim ; vô số cảm
giác thi nhau không ngừng chuyển động khắp cơ thể hai chị em tạo ra một
dòng điện kích thích cực mạnh mà cường độ của nó có thể đạt đến mấy trăm
ngàn kA. Nhất là ở Dân, dòng điện trên cứ thế theo một đường cố định từ
dưới xương cùng chạy dọc theo sống lưng lên đến trung ương thần kinh
rồi nhanh chóng lan tỏa ra khắp châu thân và tứ chi khiến nó thêm phấn
khích, rung cảm. Sự im lặng, hồ hởi và nồng nàn đón nhận tình cảm nơi
chị Hương Giang khiến nó cảm thấy càng lúc chị càng tuyệt vời, đáng yêu
vô cùng, tuyệt nhiên không có gì trên thế gian này có thể sáng bằng
được!
Hai bàn tay Dân lúc này đang mày mò, sờ (Truyen dam)
soạng xuống phía dưới lưng chị Hương Giang đặng tìm cách tháo cởi chiếc
nịt vú của chị, còn chị thì hơi nhỏm lưng lên để thằng em dễ dàng muốn
gỡ gì thì gỡ. Mặc dù đây là lần đầu tiên yêu đương, ân ái cùng nhau
nhưng cảm giác ngượng ngùng, bẽn lẽn chỉ thể hiện nơi hai chị em lúc
khởi đầu thôi chứ về sau, cụ thể là bây giờ thì hai đứa ứng xử với nhau
thật tự nhiên, dạn dĩ và có phần hơi táo bạo là đằng khác. Một tiếng
phựt khe khẽ vẳng lên! Đó là lúc hai cái móc nhôm cài hai sợi dây chiếc
nịt vú chị Hương Giang vừa mới rời khỏi hai cái vòng khoen cài ; vì bó
rất sát vào người nên lập tức, áo ngực chị Hương Giang chưa kịp lỏng ra
đã bung vội và tuột lệch xuống phía dưới. Dân cầm chiếc nịt vú để gọn
gàng chung chổ với áo bà ba đen của chị mà nó vừa mới cởi ra khi nãy ;
xong rồi, nó bắt đầu thám hiểm, khám phá những vùng nhạy cảm và trinh
nguyên nhất nơi phần trên thân thể người chị ruột cùng cha khác mẹ. Do
quá tối nên nó không thể nào thấy được gì cả nơi người chị Y Hương Giang
mà cũng chẳng cần phải thấy làm chi, chỉ cần cảm nhận được sự mềm mại,
êm ái, thơm thơm trên da thịt chị là đủ để tưới thêm xăng vào lửa trong
cõi lòng nó và chính vì vậy mà nó đã lần hai bàn tay cởi phăng hết các
hột nút nơi chiếc áo chemise màu xanh dương hơi cũ nó đang mặc trên
người, lần lượt dùng cánh tay này kéo cởi ống tay áo kia và ngược lại.
Dân phủ chiếc áo của mình lên trên áo bà ba và nịt vú của chị Hương
Giang. Bên trong căn chòi rơm, trên chiếc chiếu sờ (Truyen dam)n
mòn, hai bầu vú chị Hương Giang căng đầy nhựa sống tràn trề đang phập
phồng lay động, không ngừng gấp gáp Hương Giang tục nâng lên hạ xuống
theo nhịp thở hổn hển của lồng ngực. Chi Hương Giang khẽ rên, quằn cả
người lại vì xúc cảm dâng trào trong lúc miệng thằng em ruột cùng cha
khác mẹ mới có 13 tuổi đang nhẹ nhàng mày mò sau đó là ngậm rồi nút nhè
nhẹ đầu núm vú phải của chị ; thật là âu yếm, không biết phải ứng xử với
Dân như thế nào cả, theo bản năng hai bàn tay chị lần lên vò tới vò lui
từng lọn tóc đen trên đầu thằng em. Vì ngay từ lúc Dân mới xuống Phước
Lý, hai chị em đã tỏ ra quấn quýt lấy nhau rồi đi đây đi đó nên ông
Thạnh – bố của Dân, má chị Hương Giang cũng như bà con, họ hàng của chị
đêm hôm nay, sự vắng mặt hai đứa tuyệt nhiên không làm cho bất cứ ai
nghi kỵ điều gì cả. Không thấy hai đứa, họ nghĩ rằng chúng đi chơi đâu
đó thôi chứ hoàn toàn không hề có ai nghĩ rằng chúng đang say sưa, âu
yếm ái ân, làm tình và yêu đương cùng nhau với tất cả nỗi niềm riêng tha
thiết, nồng nàn. Chị Hương Giang và Dân hai chị em dường như cũng thấu
hiểu được điều này một cách thấm nhuần, sâu sắc và bởi hoàn cảnh môi
trường cuộc sống xung quanh thật vắng lặng, không một bóng người khiến
hai đứa càng lúc càng thêm tự nhiên, dạn dĩ và táo bạo lần lượt trao cho
nhau tất cả những gì mình có, tuyệt nhiên không giấu giếm chi cả. Trong
lúc nút vú phải chị Y Hương Giang thì bàn tay phải của Dân cũng không
quên lần lên mày mò, nắn bóp bầu vú trái của chị một cách khoan khoái và
đầy phấn khích ; càng lúc nó càng cảm nhận được là hai gò ngực người
chị ruột cùng cha khác mẹ càng lúc càng săn cứng, phập phồng nhô cao lên
chẳng khác gì hai hòn hỏa diệm sơn sắp sửa phun trào nham thạch. Gần 2
tuần nay, tuy chị Hương Giang và Dân hai chị em lúc nào cũng thân mật,
gần gũi với nhau nhưng chẳng hề có đứa nào nghĩ rằng lại có đêm hôm nay
là đêm tình nồng cháy ngùn ngụt như xăng gặp lửa giữa hai đứa. Nói như
vậy có nghĩa là trong căn chòi rơm lúc này, hai chị em hoàn toàn không
còn là chị em nữa mà thực sự chuyển đổi thành người tình hay nói cách
khác là vợ chồng mới đúng hơn ; thực sự chúng không cần phải thắc mắc,
hoài nghi gì cả, cứ thế mãi miết yêu nhau ngây ngất, đắm say. Lúc này,
giả sử như có Thiên Lôi hay đại loại một thiên tướng nào đó trên trời hạ
giới xuống thế gian làm nhiệm vụ ngăn cản mối tình cấm giữa hai chị em
đi chăng nữa thì chưa chắc gì hai đứa chịu ngừng lại mà rời xa nhau
chẳng khác gì hoa phượng với mùa hè, hoa cúc với mùa thu hay là bóng với
hình. Về nhan sắc thì lẽ đương nhiên chị Y Hương Giang không thể nào
ngang bằng sánh được với chị Đông, chị Bảy Sương thế nhưng về hình hài,
thân xác thì thật tuyệt vời, đầy hấp dẫn và quyến rũ, thật khó có cô gái
nào có thể vượt trội hơn ; gần như mọi nơi, mọi chốn nơi phần trên thân
thể chị Hương Giang, đến giờ phút này đây, coi như là Dân đều hiểu, đều
biết và đều cảm nhận được. Rõ ràng trên cuộc đời này, có nhiều điều
thật không sao có thể lý giải được, chẳng hạn như chuyện của chị Hương
Giang và Dân đây : tại sao hai đứa là chị em ruột cùng cha khác mẹ lại
còn đi yêu nhau say sưa, đắm đuối như vậy? Miệng Dân từ từ rời khỏi đầu
núm vú phải chị Hương Giang, nhẹ nhàng lần qua đầu núm vú trái rồi háo
hức nút lấy nút để và song song đó, bầu vú phải của chị nó vừa mới nút
xong thì nó lần bàn tay trái lên mày mò, nắn bóp.
Chị Y Hương Giang rên rĩ không ngớt, lần
đầu tiên chị cảm nhận được Dân – thằng em và cũng là người tình của chị
quả thật là tuyệt vời, khá thành thạo trong việc chăn gối, ái ân tuy
cũng còn có phần hơi vụng về, lụp chụp và chính cái vụng về lụp chụp của
nó mới khiến cho chị cảm thấy phấn khích thật sự. Đây cũng là lần thứ
nhất trong cuộc đời, chị mới cảm nhận được ở nơi sâu thẳm, kín đáo cùng
cực của chị như có nước Hương Giang tiếp giọt rỉ ra ; đó chính là lúc
hai bàn tay thằng em đang lần xuống mày mò, sờ (Truyen dam)
soạng nắm lấy hai bên lưng chiếc quần bà ba đen đã cũ của chị để tìm
cách cởi tuột xuống. Tuy thấy hơi ngường ngượng, kỳ kỳ nhưng tuyệt nhiên
chị không hề phản ứng hay cự tuyệt lại thằng em chi cả mà trái lại,
dường như là chị đang giúp đỡ, hỗ trợ nó thì phải? Bằng cách lần lượt
khẽ hơi nhỏm nghiêng người hết về bên phải đến bên trái, chẳng mấy chốc
chị Hương Giang đã tạo điều kiện cho Dân dễ dàng tuột hai ống quần chị
xuống khỏi cặp đùi no tròn, cặp giò thon dài và hai bàn chân nần nẫn,
mềm mại ; khi chị thôi không co duỗi hai chân nữa thì đấy cũng chính là
lúc nó cầm gọn chiếc quần đen của chị để lên mé phía trên chiếu cùng với
áo chemise, áo bà ba và áo ngực chị Y Hương Giang. Dĩ nhiên, Dân không
sao thấy được gì cả nơi phần dưới thân thể chị bởi vầng trăng bên ngoài
vẫn chưa thoát ra khỏi đám mây dày che phủ ngoại trừ chiếc quần lót bằng
vải thun voan trắng của chị. Ông Thạnh – bố của Dân cũng như gia đình
chị Hương Giang không thể nào ngờ được rằng lúc này, bên trong cái chòi
rơm nơi Quân Khuyển, hành động của chị Hương Giang và Dân lại càng ngày
càng quá quắt như vậy? Đã từng trãi qua hai mối tình nên thơ tuyệt đẹp
với chị Đông và chị Bảy Sương nên giờ đây Dân dường như tích lũy được
kinh nghiệm, không còn phải băn khoăn nghĩ ngợi gì nhiều là cần phải làm
thế nào, thế nào nữa. Như một cái máy, hai bàn tay nó vụng về, lúng
túng tự lần tìm dây kéo chiếc quần tây cũ mình đang mặc kéo xuống rồi
ngồi dậy, nắm lấy hai bên lưng quần từ từ tuột hai ống quần xuống khỏi
đùi, hai đầu gối, cặp giò rồi lần lượt co duỗi hai bàn chân rút ra khỏi
hai ống quần, hết bàn chân phải đến bàn chân trái. Dân cảm nhận được lúc
này bên trong cái quần đùi kaki nó đang mặc, con cu nó đã cương ngỗng
lên hết cỡ và do vậy, đương nhiên là nó hiểu được nó ham muốn cũng như
đòi hỏi cái gì nơi chị Y Hương Giang, người chị ruột cùng cha khác mẹ
của nó. Thâm tâm nó hơi sờ (Truyen dam)
sợ làm sao ấy nhưng lúc này, nếu không thực hiện theo khao khát nhục
dục bản thân thì chắc nó chỉ còn nước chết mà thôi vì lứa tuổi mới lớn
như nó không cách nào có thể tự kiềm chế được. Chị Hương Giang tuy không
trông thấy rõ gì cả nhưng chỉ qua giác quan, chị biết thằng em đã cởi
xong quần tây và hiện đang cởi nốt cả quần đùi ; vì không thấy được nhau
nên chị Hương Giang chỉ một chút xíu nào đó hơi ngường ngượng, kỳ kỳ mà
thôi. Dân cẩn thận để quần tây và quần đùi lên đống quần áo hỗn độn của
nó và chị Hương Giang rồi trong bóng tối, bàn tay phải nó bắt đầu lần
mò đến chiếc quần lót chị Hương Giang ; bất chợt, chị bỗng nắm giữ lấy
tay thằng em nhưng không phải là chị không đồng tình mà trái lại, chị
giúp nó bằng cách ngồi dậy và tự cởi quần lót của chị thay cho nó đỡ
phải mất công hao sức. Vậy là cuối cùng, trên chiếc chiếu sờ (Truyen dam)n
mòn trong chòi rơm, chị Hương Giang và Dân hai chị em đã hoàn toàn trần
truồng, không một mảnh vải nào che thân chẳng khác gì Adam với Eva thời
xa xưa nguyên thủy. Bằng một sức mạnh vô hình, hai đứa run rẫy và quằn
quại ôm lấy nhau rồi dìu đỡ nhau nằm trở lại xuống manh chiếu hạnh phúc
trãi trong một cái chòi rơm hoa chúc bé nhỏ, nên thơ. Cả ngày hôm nay là
tiệc cưới vu quy của chị Hương Giang sắp về làm vợ nhỏ một lão đại gia
vừa già lại vừa thọt nhưng đêm này lại là đêm hoan lạc gối chăn của chị
với thằng em nhỏ hơn chị những 9 tuổi vừa học xong lớp Bảy. Thật hết sức
vụng về, lúng túng, Dân vừa thở dốc vừa hồi hộp, lo sợ vừa cố gắng lụp
chụp trườn người tới leo lên người chị Y Hương Giang và nói khôi hài là
trông chẳng khác gì một con nhái nằm trên người con voi vì chị Hương
Giang rất lực sĩ đô con còn Dân thì nhỏ người lại gầy guộc. Tuy sợ này
sợ kia nhưng thằng em vẫn cố lần bàn tay phải mò mẫm, sờ (Truyen dam)
soạng nơi âm hộ con chị ; Dân nhận thấy tuy bự người nhưng chổ kín chị
Hương Giang lại nhỏ nhắn và phủ phía trên cũng như xung quanh bởi lớp
lông dày đang rượm dính chất dịch sinh lý rin rít. Chị Hương Giang âu
yếm kéo ghịt người Dân vào sát người chị, ở trên hai đôi môi hai đứa từ
từ kết dính vào với nhau một cách hồ hởi, còn ở dưới thì con cu Dân vừa
dài vừa cứng lại vừa giựt giựt Hương Giang hồi vừa mày mò tìm kiếm âm
đạo chị để đi vào cõi trong cơ thể chị. Có thể nói là may mắn, hên xui
chứ chẳng phải là tài cán chi cả, chưa gì mà đầu khấc con cu Dân đã chui
lọt vào được bên trong cửa mình của chị. Chị Y Hương Giang nấc rên một
tiếng khá lớn nhưng chỉ có chị và thằng em chị nghe thấy mà thôi chứ
chẳng có người thứ ba nào phát hiện ; hai bàn tay chị cào cào những móng
tay nhọn tạo thành vài đường xước rướm máu trên tấm lưng nhỏ nhắn của
Dân. Chị cảm nhận được một nguồn hưng phấn lẫn lộn đau xót lan tỏa khắp
châu thân mà khởi đầu là nơi âm hộ chị đang giãn nở, bóp khít lấy con cu
Dân và lúc bấy giờ, con cu dài và cứng thằng em vừa mới hỗn hào làm
thủng rách cái màng trinh mỏng manh nơi tận cuối âm đạo con chị.
Vậy là cái quý giá nhất đáng giá ngàn
vàng của một người con gái chẳng mấy chốc chị Hương Giang đã tình nguyện
trao tăng cho Dân ; một vài giọt máu trinh hồng hồng của chị lẫn với
dịch nhờn đang từ từ thấm xuống manh chiếu tạo nên vết tích tình yêu
loạn luân tội lỗi của hai chị em. Hai hòn dái xăng tròn lên của Dân hùng
dũng gác hai bên cửa mình chị Hương Giang và với tất cả sinh lực cũng
như bản năng sẵn có mà tạo hóa đã phú cho loài người, nó đang thực hiện
động tác truyền giống vào cơ thể người chị có dòng máu Việt lai Miên.
Hai mông nó không ngừng chuyển động nhấp nhỏm lên xuống, đưa đẩy con cu
vừa dài vừa cứng thụt ra lại thọt vào sâu tận trong âm đạo chị Hương
Giang ; giờ đây thì khỏi phải nói chi cả vì Dân khá là thành thạo bởi nó
đã từng “học thực hành” ở nơi chị Đông và chị Bảy Sương. Đêm hôm nay,
trao thân cho thằng em, ngày mai về nhà chồng, dù muốn dù không thế nào
đi chăng nữa thì trong cơ thể chị Hương Giang lúc này đang tiếp nhận
thêm một dòng máu thuần Việt chính gốc để hòa trộn vào dòng máu lai của
chị thành một dòng máu lai mới mẻ. Tuy nhỏ người và gầy guộc nhưng thật
chẳng hiểu vì sao đêm nay, Dân lại cảm thấy khỏe khoắn như thế này ; nó
thầm so sánh là thời gian nó giao hợp với chị Hương Giang càng lúc càng
kéo dài ra và lâu hơn hai lần trước nó lấy chị Đông và chị Sương. Chị
Hương Giang thì lẽ đương nhiên chị thật dai sức và mạnh mẽ đón nhận tất
cả những gì mà thằng em đang trao tặng, truyền dẫn vào cơ thể chị ;
ngoài trời ngoài đất ra thì chẳng có ai biết được là cuộc tình ngang
trái của hai chị em đang diễn ra say sưa, mê mệt, ngất ngây. Bỗng chốc,
hai chị em cùng một lượt hụt hẫng, trân người ra ôm cứng lấy nhau ; ở
dưới, con cu cứng và dài của Dân vừa giựt giựt Hương Giang hồi vừa bắn
phụt ra một cách thật dữ dội vào âm đạo những tia tinh dịch đùng đục như
nước cơm, tràn ra cả bên ngoài, ròng ròng chảy xuống đùi và dính ngược
lên bụng, cảm thấy rin rít, khó chịu vô cùng. Hai chị em không sao ngờ
được rằng đấy chính là tiền đề khởi đầu cho một sự kết hợp tế bào mà sau
này phát triển nên một hình hài bé nhỏ trong cơ thể chị Hương Giang khi
chị vừa về đến nhà chồng. Hai chị em tuy rất mệt mỏi nhưng thật sung
sướng, thỏa mãn, hả hê vô cùng ; chúng từ từ rời nhau ra rồi lần lượt
thay phiên nhau ra suối rửa ráy sạch sẽ ; lúc này, mây đen đã bay hết,
mặt trăng ló dạng trên bầu trời lồng lộng và trong trẻo khiến dương gian
được soi sáng vằng vặc ánh bàng bạc, như là để cất tiếng chào mừng cuộc
tình cấm của chị Y Hương Giang và Dân mới vừa kết thúc.
Năm năm sau, gặp lại chị Hương Giang về
Bà Rịa thăm gia đình mình, Dân thật sự không khỏi bồi hồi, xao xuyến,
xúc động vô cùng. Đương nhiên, nó không sao có thể ngờ được rằng đứa bé
gái con chị Hương Giang đi cùng với chị lại chính là minh chứng tình một
đêm giữa nó và chị sau khi tình cờ nó cứu thoát chị khỏi cơn tuyệt vọng
mà đi đến tự vẫn. Dòng máu lai vẫn tiếp tục chảy bình yên trong người
con bé.
Hót girl : http://yeutruyensex.com/truyen-sex
Truyen nguoi lon http://yeutruyensex.com/truyen-sex/truyen-nguoi-lon
,
truyen dam http://yeutruyensex.com/truyen-sex/truyen-dam
,
Truyen sex http://yeutruyensex.com/
.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét