Truyện người lớn
Vào một đêm trời tháng ba, bầu trời không ánh trăng, chỉ lấp lánh những
ngôi sao lẻ loi. KHÁNH BÉO một mình lang thang trên con dường dọc bờ
biển nối liền Banh và Belfast ở tiểu bang Maine.
Những lớp sương mù giăng giăng làm cho mặt biển như phủ một tấm màn màu bạc. Thật khó nhìn ra cảnh vật chung quanh, KHÁNH BÉO cố giương đôi mắt để tìm một hình ảnh gì quen thuộc nhưng cũng chỉ thấy thấp thoáng những dường nét mơ hồ của cây cối và hình thù kỳ dị của những tảng đá ven bờ. Sự yên tĩnh của biển cả làm KHÁNH BÉO cảm thấy tâm hồn mình thanh thoát.
Thỉnh thoảng nghe tiếng văng vẳng trong thinh không tiếng la hò của
những thủy thủ đang neo tàu nơi mé nước. Một buổi tối như thế này thì ai
thà không xao xuyến?Những lớp sương mù giăng giăng làm cho mặt biển như phủ một tấm màn màu bạc. Thật khó nhìn ra cảnh vật chung quanh, KHÁNH BÉO cố giương đôi mắt để tìm một hình ảnh gì quen thuộc nhưng cũng chỉ thấy thấp thoáng những dường nét mơ hồ của cây cối và hình thù kỳ dị của những tảng đá ven bờ. Sự yên tĩnh của biển cả làm KHÁNH BÉO cảm thấy tâm hồn mình thanh thoát.
Qua khỏi Cam den, gió trớ chiều, sương mù dầy đặc hơn và bây giờ lái xe thật khó. Với tình hình thời tiết như thế này chắc chắn sẽ có một trận thưa dá. ở một vài chỗ uốn khúc của con đường, nước đóng thành băng. Càng đi sâu vào con đường càng hoang vắng, may là chiếc lốp xe của KHÁNH BÉO trở nên cứng và khi va vào lớp băng cũng tạo nên một âm thanh như được phát ra từ một bản đồng ca nhà thờ giữa chốn thôn quê hoang mạc. Chốc chốc, một vài căn phố hiện ra. Người ta nhận được nhờ những ánh đèn đường héo hắt. Những ngôi nhà yên lặng và tháng hàng như những nấm mồ vô danh.
Đầu óc KHÁNH BÉO tràn ngập những điều kinh dị. KHÁNH BÉO điều khiển chiếc xe bằng những ngón tay và cứ nghĩ ngợi về sự dõi trả. Ơ đời nói dõi là một nghệ thuật, và càng nói dõi hay ho chưng nào thì chứng tỏ một nghệ thuật càng cao chừng nấy.
Cô tình nhân của KHÁNH BÉO bây giờ đã ở phía sau lưng, chỗ vùng Bath KHÁNH BÉO vừa đi qua. Còn vợ KHÁNH BÉO thì đang chờ đợi KHÁNH BÉO ở trong một ngôi nah ở gần hòn đảo Mount Desert. Dể KHÁNH BÉO kể cho mọi người nghe câu chuyện nhà KHÁNH BÉO đã nói với Tuyết PHƯƠNG TRINH về công việc giao dịch bận rộn khiến KHÁNH BÉO phải ở lại Portland đến KHÁNH BÉO và phải về Mount Desert trễ. Chẳng có việc gì cả nhưng những công việc giao dịch mà KHÁNH BÉO nói láo đó đều nằm ở Bath, và trong vòng tay ôm ấp của một người phụ nữ ở Bath mà thôi!
Vợ KHÁNH BÉO không còn cách nào hơn là chấp nhận, nàng thường không phản ứng chống lại KHÁNH BÉO nhiều lắm. Cô tình nhân ở Bath rất dễ thương, và vợ KHÁNH BÉO cũng không kém, KHÁNH BÉO thật là người may mắn.
Truyện người lớn Ngọc Chi là một nhân viên phục vụ ở quán trọ Yankee, thực ra đây cũng là một nhà hàng. Nàng rất mũm ưũm và thán hình thì thật là tuyệt vời, bất cứ thằng đàn ông nào khi nhìn nàng mà không nhen nhúm một niềm mơ ước được cời đồ nàng ra để trườn tên bụng nàng, để hôn lên bộ ngực căng phồng và bộ mu cao với những sợi lông lún phún đó thì nó không phải là người. Mỗi tuần nàng có một đêm nghỉ việc và nàng cũng dùng cơ hội này để kiếm thêm lột chút tiền.. KHÁNH BÉO cũng cố giúp nàng một phần nhỏ bé KHÁNH BÉO biết cũng có những người đàn ông khác cũng làm như KHÁNH BÉO, nhưng KHÁNH BÉO không để ý nhiều và cũng chàng quan tâm đến. Nàng như một món đồ ăn mà lỗi tháng hai lần KHÁNH BÉO phải thưởng thức. Nếu nhà càng cách nhà KHÁNH BÉO chỉ một ngọn đồi thì có lẽ KHÁNH BÉO đã đến với nàng một tuần ba lần, hay hơn nữa cũng không chừng. Nhưng đáng này nhà nàng ở mãi tận vùng Bath, và cách nơi KHÁNH BÉO ở đến hơn 100 dặm đường. Bởi thế KHÁNH BÉO chỉ có dịp dện với nàng khi KHÁNH BÉO có thể mà thôi.
KHÁNH BÉO nghĩ rằng diều khiến KHÁNH BÉO giữ một mối quan hệ với một cô hình nhân là vì cuộc sống sẽ không trở lên nhàm chán. Ngoài cuộc sống gia đình với người vợ lúc nào cũng kề bên, nếu có thêm một môi trường êm ái khác để llghỉ ngơi, để làm thư thả tám hồn thì dó mời thật là điều thú vị. Người ta vẫn phải dành tình yêu thương cho vợ mình, nhưng không thể trọn vẹn được. Nghề nghiệp đã dậy KHÁNH BÉO cách suy nghĩ về các vấn đề như vậy đấy!.
Sau nhiều năm làm việc với nhiều loại người mánh khóe khác nhau, KHÁNH BÉO đã học được cách sống tạm bợ với người khác mà không tạo ra một sự nguy hiểm nào cho họ. Tuy ràng nghề nghiệp điều tra của KHÁNH BÉO luôn đặt KHÁNH BÉO vào một tâm trạng lo lắng và nỗi sợ lãi nhưng khi KHÁNH BÉO đến với Ngọc Chi hay Tuyết PHƯƠNG TRINH, thì những sợ hãi đó đều tan biến.
Để KHÁNH BÉO trở về với con đường đóng băng hồi nãy. KHÁNH BÉO đâ hơn một lần chia xẻ ]ời thề ước hôn nhân, và KHÁNH BÉO đã từng bội ước. Tuyết PHƯƠNG TRINH và KHÁNH BÉO là đôi tình nhân thắm thiết, bởi KHÁNH BÉO không bao giờ cô ý nghĩ sẽ xa nàng hay làm điều gì để phá vỡ đi sự thân thương. Chữ thắm thiết mà KHÁNH BÉO dùng khi đề cập đến cuộc hôn nhân của hài chúng KHÁNH BÉO là kết quả của một mối tình nhiều nước mắt. KHÁNH BÉO không phải là người có thể dễ dàng diễn đạt ý nghĩ bằng thơ văn. Cái mà KHÁNH BÉO so sánh được là hình ảnh của hạnh phúc trộn lẫn với nỗi buồn từ vết thương trong cuộc đời.
Để KHÁNH BÉO kể cho mọi người nghe: Tuyết PHƯƠNG TRINH đã có hai người đàn ông đến với nàng. Dó là người chồng thứ nhất và KHÁNH BÉO. Chúng KHÁNH BÉO bắt đầu một cuộc tình vụng trộm với nhau khi nàng còn đang chung sống với người chồng thứ nhất. Sau khi nàng phản bội lại người chồng thứ nhất được vài tháng, tức là ngoại tình với KHÁNH BÉO, thì chồng nàng đã biết được và ông ta đã lao mình từ trên một mỏm đá xuống biển. Ông lôi theo đứa con trai 9 tuổi cùng với mình, và kết quả là thằng bé tử nạn, còn ông ta chỉ bị gay cổ. Một sự kiện bi thương khủng khiếp.
Tuyết PHƯƠNG TRINH có lẽ không bao giờ tha thứ cho người chồng của mình. Thằng bé con 9 tuổi và đáng lẽ nó không nên được đem theo đến mỏm đá cheo leo đó. Về phần nàng làm sao nàng có thể tự tha thứ cho mình khi cuộc tình vụng trộm vẫn là ám ảnh trong đầu và là nguyên nhân? Nàng đã lo chôn cất đứa con, và bó ra suốt 20 tuần lễ trong nhà thương để săn sóc cho chồng.
Khi người chồng của nàng trở về từ nhà thương thì một đêm nọ, nàng nam trong bồn tắm và dùng lưỡi lam rạch cố tay tự sát. Nàng đã kiệt sức vì máu ra quá nhiều và đang chờ đợi chết, nhưng may thay người ta đây phát hiện kịp thời và nàng được cứu sống.
Vì KHÁNH BÉO Từ ngày xảy ra biến cố đau buồn đó, nàng không cho phép mình được quan hệ nữa. Những điều khủng khiếp diễn ra như một cơn động đất trong phút chốc đã làm cho hai căn nhà láng giềng bị chia cắt bầng một hố sâu rộng hàng máy dặm. Tuyết PHƯƠNG TRINH dã bảo KHÁNH BÉO đừng đến với nàng nữa. Rồi một đêm nọ, nàng lại dùng dao cứa đứt cổ tay của mình để tự sát lần thứ hai. KHÁNH BÉO nhận được điện toại và nghe tiếng nàng dứt quãng và lạc giọng. KHÁNH BÉO phóng xe từ Washington, qua Boston, đến Bangor, rồi mướn một chiếc xe khác để vượt tiếp từ đoạt đường về đến Mount Desert. Tiếng nàng kêu KHÁNH BÉO trong diện thoại nghe bi thương ai oán, dường như nàng cũng không còn nhận ra chính giọng mình. Căn nhà của nàng nằm im lặng, KHÁNH BÉO vào nhà bằng cách nhảy qua cửa sổ Căn phòng tắm bị khóa, và không nghe nàng trả lời Họ đã đưa nàng vào nhà thương để chữa trị.
Truyện người lớn Để KHÁNH BÉO trở về với cuộc tình lén lút của mình để kể cho mọi người nghe. Sau bao nhiêu biến cố thong tâm, chúng KHÁNH BÉO đã mất mát qúa nhiều, chúng KHÁNH BÉO chẳng còn gì cho nhau. Từ đó chúng KHÁNH BÉO yêu nhau tha thiết hơn.
Với người chồng cũ, anh chàng chi biết hùng hục và không biết làm cho nàng hạnh phúc. Cuộc làm tình đầu tiên của KHÁNH BÉO với nàng mười ba năm về trước đã mở ra cho nàng một chân trớt mới. Người chồng dầu tiên của nàng, theo lời nàng kể, là người đàn ông duy nhất, trước khi nàng gặp KHÁNH BÉO, đến với nàng và hơn nàng 18 tuổi.
Lần đầu tiên chúng KHÁNH BÉO quen nhau khi KHÁNH BÉO đến làm việc ở sở nàng để giới thiệu một hệ thống máy điện toán môi. Nàng là thư ký của sở, và sau khi biết là người Việt Nam với nhau, câu chuyện đã nổ như bắp rang. KHÁNH BÉO mời nàng đì ăn trưa, và nàng nhanh nhẹn nhận lời.
Công việc buộc KHÁNH BÉO phải ở lại thành phố này trong vòng một tuần để huấn luyện cho các nhân viên cách xử dụng máy điện toán. KHÁNH BÉO ở trong một khách sạn sang trọng không xa sở nàng làm là bao nhiêu. Ngày hôm sau, chúng KHÁNH BÉO đi ăn tối với nhau, và câu chuyện càng trở nên tương đắc hơn. Nàng kể cho KHÁNH BÉO về gia đình nàng, về những đứa con của nàng, trong khi KHÁNH BÉO chỉ muốn chinh phục nàng cho bằng được để khỏi phải. ngủ những đêm cô đơn trong khách sạn.
Cuối cùng thì KHÁNH BÉO đã thành công. Đêm thứ ba tại thành phố xa lạ nấy, KHÁNH BÉO.đã dìu nàng về phòng khách sạn sau khi chuốc rượu cho nàng uốrlg khá say. PHƯƠNG TRINHy khi bước chân vào phòng. ngủ, nàng đã đưa tay kéo tuột chiếc áo sơ mi của KHÁNH BÉO ra, để lộ một thân thể rắn chắc. KHÁNH BÉO tập thể dục mỗi ngày, nên những bắp thịt cuồn cuộn như tuôn trào nhựa sống. Nàng đưa môi hôn lên bắp tay KHÁNH BÉO, rồi Tlgực KHÁNH BÉO, rồi cổ, rồi nách KHÁNH BÉO nhột nhạt chịu không nổi, ôm ghì xiết lấy nàng và dìu về phía giường ngủ.
Cả hai chúng KHÁNH BÉO lã.ri đùng ra giường. KHÁNH BÉO tuột áo nàng xuống, tay nâng .vú nàng lên mà lại bú tiếp. Nhưng lần này KHÁNH BÉO chỉ bụ qua loa một chút rồi dang tay ôm lấy nàng. Ngực KHÁNH BÉO áp vào bộ ngực no tròn, mềm mại và ấm áp của nàng. Trời sinh ra người đàn bà và ban cho họ một cặp nhũ hoa để cho người đàn ông ve vuốt, lại ban thêm một âm đạo để làm cho người đàn ông sung sướng. KHÁNH BÉO xin cảm ơn trời! Ôm nàng trong tay đã thú vị lắm rồi, nhưng nghĩ đến chuyện sắp tới, KHÁNH BÉO lại càng thấy thích thú hơn…
KHÁNH BÉO cởi nốt bộ quần áo Vest trang trọng, rồi vội vã trút hết y phục của nàng. Chiếc quần lót mỏng dính được kéo vội, rách toạc một tiếng Nàng tủm tỉm cười:
- Vội vã thế anh. . Rách cả quần KHÁNH BÉO rồi. . .
KHÁNH BÉO ôm nàng, và đặt một nụ hôn nồng cháy lên môi nàng. Môi chúng KHÁNH BÉO dán vào nhau, hai chiếc lưỡi quyện lấy nhau một cách vô cùng quyến rũ. Nàng nút mạnh lười KHÁNH BÉO sang miệng nàng, và ôm ghì đầu KHÁNH BÉO sát dếâ nỗi KHÁNH BÉO muốn nghẹt thở. Trong khi đố, chân nàng quấn chặt láy chán KHÁNH BÉO, cả sát con cặc của KHÁNH BÉO vào bộ lông nham nháp làm KHÁNH BÉO càng cương cứng hơn bao giờ hết. Ngực của nàng ép sát vào ngực KHÁNH BÉO, KHÁNH BÉO cảm thấy một luồng hơi nóng rực truyền sang ngực KHÁNH BÉO như ngọn lửa dục tình đang đốt cháy cả hai người.
Bàn tay nàng ghì xiết trên bờ lưng cuồn cuộn của KHÁNH BÉO những ngón tay có ìúc bấu vào người KHÁNH BÉO đau đớn, nhưng cảm giác đau đớn đó pha lẫn những sung sướng tuyệt vời. KHÁNH BÉO cũng thế, bàn tay xoa đều khắp chốn, từ hai đồi núi mền.li mông vâ mềm mại của bộ nhũ hoa, cho đến giữa hai đùi thoai thoải và đỉnh sâu thăm thẳm nhất.
Nàng thở mạnh vội tiếng rồi đẩy KHÁNH BÉO ra, nói nhỏ:
- Anh. . . Em cảm thấy tội lỗi. . .
KHÁNH BÉO không để cho nàng kíp suy nghi, lán PHƯƠNG TRINHy một nụ hôn vào miệng nàng, và đưa bàn tay đi chu du khắp nơi. Nàng rướn người lên, và có lẽ sự kích thích đã đến tột cùng khiến cho nàng không còn nhớ gì khác nữa. Nàng nói nhỏ:
- Anh dậy em đi . . . em khờ lắm. . .
Nói rồi nàng xoay người xuống giường. Bây giờ thì KHÁNH BÉO nằm dưới, và nàng nằm trên. Bằng nụ hôn rất nhẹ nhàng, nàng hôn nhẹ trên mắt KHÁNH BÉO rồi đến mũi, rồi đến môi. Khi hai miệng dán vào nhau một lần nữa, nàng dùng lưỡi cuốn tròn và đánh thành vòng, quyện quanh lười của KHÁNH BÉO. Nước miếng KHÁNH BÉO trào ra, và hai chúng KHÁNH BÉO uống hết những gióng nước ngọt của nhau. Rồi nàng liếm xuống cổ, lưỡi của nàng đi đến đâu, KHÁNH BÉO rùng mình đến đó. KHÁNH BÉO không thể nào tương tượng được là làm tình có thể đem đến những xúc cảm tuy i vời như thế này. . .
Khi KHÁNH BÉO mở mắt ra thì môi nàng đã hôn xuống đến bụng KHÁNH BÉO. Vừa hôn nàng vừa hổn hển:
- Thân thể anh đẹp quá, Chinh ơi…
Nàng hôn xuống đến những sợi lông llìăng đáng mọc đầy sức sống trên hạ bộ của KHÁNH BÉO. Cu của KHÁNH BÉO đã cương cứng, không còn cách nào cứng hơn dược nữa. Nó đứng thẳng như một chiến sĩ oai hùng đang chờ giờ lâm trận. Tuyết PHƯƠNG TRINH đưa ta~v cầm cu, cặc của KHÁNH BÉO dài và to nên bàn tay nàng chỉ nắm được một nứa, còn nửa kia với chiếc đầu đỏ hồng vẫn hiên PHƯƠNG TRINHng sừng sững khiến nàng nhìn đăm đăm với một cặp mắt hết sức thèm muốn.
Nhưng nàng không tấn công PHƯƠNG TRINHy mục tiêu. Nàng đưa con cu sang một bên, và bắt đầu hôn trên những bụi lông rậm rạp. Nàng chùi mặt vào đó một lúc, rồi đưa lưỡi rà trên đầu cu một cải. KHÁNH BÉO giật bắn người, ôi, cái xúc động tuyệt vời khi được người con gái bú cặc Và nàng ngừng lại PHƯƠNG TRINHy. KHÁNH BÉO như bị xối một gáo nước lạnh vào người. KHÁNH BÉO thì thầm:
- Nữa đi, Tuyết PHƯƠNG TRINHy Đừng ri Tưng lại, anh thèm lắm…
Nhưng nàng không thèm nghe KHÁNH BÉO nói. Lưỡi của nàng đã đi xuống phía dưới và liếm nhẹ lên hai hòn dái KHÁNH BÉO. KHÁNH BÉO lại một lần nữa như bị một luồng điện giựt tung người lên. Lưng KHÁNH BÉO cong vòng chịu đựng. Nàng dưa cả hai hòn dái vào miệng, nút như người ta nút kẹo KHÁNH BÉO chịu không nổi, cắn răng để tránh tiếng la hét của một kẻ quá sung sướng. Miệng nàng trở ra và ngoạm trọn vẹn con cặc to tướng của KHÁNH BÉO vào miệng. KHÁNH BÉO không còn chịu nổi nữa, thở hát ra một tiếng và như ngất xỉu, chìm vào trạng thái đam mê tận cùng mà không còn biết gì hết.
Con cặc nam sáu trong miệng của Tuyết PHƯƠNG TRINH mà vần không được yên. Lưỡi nàng lượn qua lượn lại ở hai bên đầu cu, tạo một cảm giác thật không thể nào tả được Rồi hành dộng nút mạnh vào của nàng làm cho KHÁNH BÉO cảm thấy như cả con cu khổng lồ của mình bị trôi tuột vào tận trong cuống họng. KHÁNH BÉO như một kẻ đang hưởng của trời cho, bây giờ thì lỗ tai đã lùng bùng và mắt không còn nhìn thấy gì nữa. KHÁNH BÉO nằm im để mặc nàng tung hoành trên chiến trường. Nàng nút lên nút xuống, những tiếng âm thanh phốp phép vang lên từ sự cả sát của hai bờ má và những đường gân căng phồng của con cặc làm cho cả hai người không còn biết gì nữa. Chúng KHÁNH BÉO dang dầm chìm trong cơn hoan lạc của tình yêu.
Một lúc sau, nàng xoay hắn người lại, miệng vẫn không rời con cu của KHÁNH BÉO. Mở mắt ra bất thình lình, KHÁNH BÉO đã thấy cả một bờ thơ mộng PHƯƠNG TRINHy trước mật mình. Không chần chờ, KHÁNH BÉO úp mặt vào đó. Lưỡi của KHÁNH BÉO thanh thản đi tìm chiếc hột le khiêu gợi đang rung rinh trước mặt. Không ai dạy bảo, không ai chỉ dẫn, KHÁNH BÉO cũng đã biết nước dâm thủy của nàng ngọt nhừ những giọt mật ngọt. KHÁNH BÉO nuốt trọn, trong khi miệng đã dán kín vào chiếc lồn của nàng. ôi, thơm tho làm sao. KHÁNH BÉO đưa lưỡi rà PHƯƠNG TRINHng, rà dọc, rà tới, rà lui… KHÁNH BÉO hôn cùng kháp, chẳng bỏ sót một chỗ nào. Một lúc sau nàng chịu không nổi, cương người lên, miệng rên rỉ, hai tay đập xuống như người bị kinh phong. Nàng ấn mạnh lồn vào miệng KHÁNH BÉO, để cho mồng đốc và hột le chạm mạnh vào răng KHÁNH BÉO đang nhe ra cắn nhè nhẹ. Một mặt, nàng sàng mông qua lại để tạo thêm cảm giác khích động. Trong khi đó, con cu của KHÁNH BÉO vẫn tiếp tục được nàng chú ý tới, miệng vẫn không ngưng nghỉ nút lên nút xuống, như một cây cà rèm thật ngon miệng.
Cứ như thế, chúng KHÁNH BÉO đã bú liếm nhau hơn một tiếng đồng hồ. Hết nằm xuống rồi lại xoay PHƯƠNG TRINHng, xoay dọc, hết bú lồn lại đến vú, mông.,. PHƯƠNG TRINHy cả lỗ đít cũng là một, điếm tạo những cảm giác rất lạ. Nàng đưa lưỡi liềm vào lỗ đít KHÁNH BÉO’ trong khi KHÁNH BÉO liếm lỗ đít nàng. Tất cả chỉ là một mùi thơm phưng phức, và cảm giác thì không thể nào tả được. Vì nơi đó chính là nhưng đầu giây của thần kinh, nên cả hai chúng KHÁNH BÉO như hai người bị những luồng điện giật bắn người lên mỗi lần lưỡi chạm vào những đầu giây thần kinh đó.
Càng ngày, lồn nàng càng chảy nước nhiều. Dâm thủy tràn ra tứ phía, khiến KHÁNH BÉO nuốt không kịp. Nước lồn nàng tràn trề trên mặt KHÁNH BÉO. Nàng quay lại và nói:
- Sướng quá, sướng quá… Chinh ơi! Lâu lắm rồi em không được hưởng thú yêu thương… Cu anh cứng quá, Chinh ơi…
Vâng, cu KHÁNH BÉO cửng thật. KHÁNH BÉO chợt nghĩ, ước gì KHÁNH BÉO được đút cả con cặc khổng lồ này vào cái lồn xinh xắn kia. Và KHÁNH BÉO nói với nàng điều đó.
- Anh muốn đụ em, Tuyết PHƯƠNG TRINH ơi Anh thuốn fuck em!
Tuyết PHƯƠNG TRINH cười lẳng lơ:
- Em cũng chịu hết nổi rồi, Chinh ơi. Chơi em đi cưng…
Không chần chờ gì nữa, KHÁNH BÉO quỳ lên và đặt nàng nằm xuống giường. Tay KHÁNH BÉO cầm lấy các vẫn dài và to, đang sừng sững như muốn xé tan thân xác của nàng ra làm đôi, và đưa đầu cặc rà rà vào âm hộ nàng. Tuyết PHƯƠNG TRINH chịu không nổi, nàng hét những tiếng hét nho nhỏ của sự bằng lòng:
- Ah. . . ah . . . ah . . . Cả vào lồn em đi cưng!
Sự cọ sát của hai bộ phận sinh dục khác hẳn với nhưng lần KHÁNH BÉO dùng tay thủ dâm. Nó đem lại những cảm giác lạ lùng lắm mà KHÁNH BÉO chưa hề tưởng tượng ra được. Nhưng chỉ một phút sau, KHÁNH BÉO đâ không cầm giữ được nữa mà đút trọn cả con cặc cứng ngắc vào trong lồn nàng.
Một tiếng phập khô khan, và Tuyết PHƯƠNG TRINH lét lên một ti ếng khá lớn. Cu KHÁNH BÉO đã chìm ngập trong những bắp thịt thật mềm và thật êm, như một khối bông gòn quấn trọn ìấy bắp thịt cương cứng của KHÁNH BÉO. Tuyết PHƯƠNG TRINH nói:
- Cu anh cứng quá, Chinh ơi… Thèm quá, linh ơi… Fuck em đi cưng! Fuck em đi cưng!
KHÁNH BÉO bắt đầu nhổm lên nhổm xuống như một kỵ mã chuyên nghiệp. Cặp vú nàng tưng cưng theo từng cử động của KHÁNH BÉO. Thỉnh thoảng một vài giọt sứa trào
ra, theo hai bên ngực chảy xuống. KHÁNH BÉO để cho miệng lưỡi KHÁNH BÉO tung hoành trên vú nàng. ôi, mê ly…
KHÁNH BÉO nằm trên, ấn mạnh xuống cái khối mềm mại đó Và nàng rướn mình lên mỗi khi KHÁNH BÉO hạ người xuống. Dâm thủy tràn trề, tuôn ra nệm, ướt cả tấm drap trắng tinh! Không khí trong phòng như nóng hẳn lên. KHÁNH BÉO bảo nàng tạm ngưng, và chúng KHÁNH BÉO diễn trò thay bực đổi ngôi. Kẻ dưới lên trên, và người trên xuống dưới, truyenviet.com, tư thế mới công bằng. Bây giờ thằng bé cua KHÁNH BÉO cưng như sắ.i, ở dưới nằm chĩa thẳng lên như một cây cổ thụ. Nhưng nàng cũng không vừa, làng nhấp lên nhấp xuống rất đều đặn, lúc đầu thì chậm và càng lúc càng mau dần. KHÁNH BÉO biết rằng thằng bé chẳng bao lâu là xuất tinh, và người KHÁNH BÉO càng ngày càng căng cứng như trái bóng muốn nổ.
KHÁNH BÉO biết là KHÁNH BÉO không cầm cự được lâu nữa nên nắc càng mạnh. Cặc KHÁNH BÉO như đâm sâu vào lồn nàng khiến nàng rên lên những tiếng rên rất khoái tỉ.
- Cưng ơi, sâu vô nữa di. Sướng quá cưng ơi, sướng quá á á á…
Và những giọt tinh khí bắt đầu tươm ra từ đầu cu. Nàng cũng biết thế, nên xiết lồn thật mạnh, dập mạnh bốn năm cái nữa rồi hét lên một tiếng thật lớn và kích ngất.
Nàng gục xuống người KHÁNH BÉO, cùng lúc với cqn cặc bị tuột ra khỏi lồn nghe phập một tiếng. Rồi nàng đưa tay nắm vội cái bao cao su kéo một cái phập. Tinh khí KHÁNH BÉO bắn tung- tóe lên người nàng, trắng xóa cả một vùng đùi.
KHÁNH BÉO oằn người lên vì sướng, và ôm nàng sát như muốn ghì chặt lấy cái thân thể cuồng nộ đó. KHÁNH BÉO thì thầm: “Cưng ơi, Tuyết PHƯƠNG TRINH ơi, anh yêu em nhất trên đời? Anh yêu Tuyết PHƯƠNG TRINH nhất trên trời! Yêu nhau sao mà sung sướng thế Anh là người sung sướng nhất trên đời..”
Nàng cũng ôm chặt lấy KHÁNH BÉO, hôn hít khắp cùng. Da thịt hai đứa cọ vào nhau biết bao khoái cảm. Nàng tâm’sự:
- Anh đúng là một con qủy từ thiên đình xuống!
Đêm đó nàng trông như một cô gái 27 tuổi, mặc đù tuổi nàng đã 39 và nàng đã lập gia đình được 15 năm. người chồng đầu tiên của nàng, đã không cho nàng được một hạnh phúc nào hết trên giường, và chỉ biết hưởng thụ một mình mình mà thôi.
Về sau phong cách của nàng trở nên hay hơn. Nàng yêu KHÁNH BÉO nhiều không chỉ vì KHÁNH BÉO yêu nàng, mà vì chúng KHÁNH BÉO có thể chia xẻ với nhau nhiều với những suy sụp tinh thần của nàng.
KHÁNH BÉO dọn về thành phố này cư ngụ, và cuối cùng KHÁNH BÉO cũng đủ thông minh để nhận ra nàng và KHÁNH BÉO đã hoàn toàn là của nhau. Từ đó, cuộc tình của chúng KHÁNH BÉO sống lại. Nàng không phải là mẫu người đàn bà có thể chung sống với một người đàn ông mà không chính thức đi vào hôn nhàn. Hôn nhân như một bức tường thiêng liêng bảo vệ tình yêu.
Nàng thấy có bổn phận phải nói cho chồng. Và chúng KHÁNH BÉO đã đến gặp ông ở công i.y do ông làm chủ. Ông ta đã đồng ý ly dị với nàng. Những phút giây đó thật khốn khổ cho KHÁNH BÉO vì KHÁNH BÉO rất sợ ông ta. KHÁNH BÉO mang nỗi sợ hãi của một người đang trông chờ người khác phán xử hàng động xấu xa của mình. Khoảnh khắc mà KHÁNH BÉO và Tuyết PHƯƠNG TRINH đứng bên nhau trước chiếc ghế có bánh xe lăn thật đáng ghi nhớ. KHÁNH BÉO nhớ lại ông ta đã khóc trước khi quyết định.
KHÁNH BÉO không sao tin được điều đó. Tuyết PHƯƠNG TRINH sau này kể với KHÁNH BÉO rằng đó là lần đầu tiên ông ta tỏ ra yếu lòng. Xương vai ông bị gậy, người ông bây giờ yếu và chân trở nên khó cửa động. Ông đã xuống sức thấy rõ. KHÁNH BÉO không bao giờ quên được hình ảnh này. Những ấn tượng như thế này sẽ theo con người đi mãi và cho dù từ nay vé sau họ không còn gặp nhau trong cuộc đời, họ cũng không bao giờ quên được nhau. Nó như một bóng tối lớn dần để giam hãm người ta vào một tình yêu.
Tuyết PHƯƠNG TRINH có niềm tin vào sự tồn tại của bóng đêm đe dọa. Nàng nói đó là hiện thân của ma quỷ, và chúng ta bị phán xét bởi nó. Vì thế nàng muốn cuộc hôn nhân phải làm sao đưa chúng KHÁNH BÉO từ đáy vực sâu lên đế.ri một đỉnh cao. Mà thật vậy, chúng KHÁNH BÉO không còn một niềm tin nào.
Nhưng rồi hoàn cảnh biến đổi thế’ nào mà KHÁNH BÉO lại có thể lăn lộn, ôm ấp, vuốt ve và hưởng thụ nhân xác của Ngọc Chi được? Nụ hôn của nàng mềm mại, ướt át và cháy bỏng trên môi KHÁNH BÉO. PHƯƠNG TRINHy từ lúc còn là học sinh trung học, nàng đã thường dùng đôi môi đó để làm nhiều cậu trai cùng trường phải la hét kêu gào một cách thảm thiết cùng những cảm giác do nàng đem lại. Nàng tràn đầy sức sống, cặp mắt long lanh đa tình. Giọng nói như róc mật vào tai. Mỗi lần trong đầu nàng có ý nghĩ nào vừa nảy sinh, nàng cũng đều diễn ta nó một cách trôi chảy tài tình được. Gặp nàng không sao có thể cưỡng lại được những cơn thèm muốn. Nàng đùa nghịch với KHÁNH BÉO bằng hai đầu vú một cách tự nhiên thoải mái. KHÁNH BÉO như ngụp lặn trong khu rừng đam mê nhục dục.
KHÁNH BÉO gặp Ngọc Chi vào cuối mùa đông khách của nhà hàng nơi nàng làm việc. Đó ỉa một đêm yên tĩnh, chỉ một mình KHÁNH BÉO ăn bữa tối trong tiệm, nhưng KHÁNH BÉO không đơn độc một mình. Ngọc Chi dừng im lặng như chờ đợi KHÁNH BÉO trong một thái độ thản nhiên. KHÁNH BÉO nghĩ rằng bữa ăn đó sẽ ngon miệng, nhưng KHÁNH BÉO còn thèm thêm một hương vị khác. Chắc cũng giống như những người đàn ông trước đó.
KHÁNH BÉO hình dung ra đôi mắt nàng ánh lên vui vẻ khi trông thấy tiền tập hậu hĩ của những người khách sộp muốn nàng hiểu ý.
Khi KHÁNH BÉO gọi món tôm, nàng lắc đầu:
- Anh đừng gọi món tôm, tôm nhiều Cholesterol lắm. Anh gọi món cá đi!
KHÁNH BÉO đã nghe theo lời nàng. Nàng hướng dẫn KHÁNH BÉO gọi các món trong bữa ăn. Nàng còn bảo KHÁNH BÉO uống rượu để tang thêm sự ngon miệng. KHÁNH BÉO thích thú và chợt nhận ra chỉ sau một lúc ngậm ngùi đó, mà cảm thấy thoải mái vô cùng.
KHÁNH BÉO ghé lại nhà hàng đó một đêm khác. Lần này nàng ngồi uống cà phê và ăn tráng miệng với KHÁNH BÉO. Nàng kể về cuộc đời của nàng, nàng dã có hai người con trai, đứa 18 và một đứa 17 tuổi. Chúng đang sống và làm việc trong một nhà máy xay bột tại New Hampshire. Năm nay nàng 39 tuổi, và chồng của Ngọc Chi đã ly dị với nàng 5 năm sau đó vì bắt gặp nàng ngoại tình với trai.
- Anh ta có lý bởi vì KHÁNH BÉO là một cô gái hay đi đêm. Và loại phụ nữ này đàn ông đừng nên tin tưởng. KHÁNH BÉO không dừng được gót chân của mình…
Nàng vừa nói vtìá cười như đang trông thấy cảnh chính mình đang ngoại tình vậy. Nàng kể tiếp:
- KHÁNH BÉO cũng chẳng lưu tâm gì, vì KHÁNH BÉO đã quá chán ngấy với anh chàng đó. KHÁNH BÉO quyết định vượt qua giai đoạn khó khăn này để sống một mình.
Chúng KHÁNH BÉO cùng nhau trở về nhà của nàng. Với thói quen nghề nghiệp, khi bước đến căn nhà KHÁNH BÉO để ý từng chi tiết nhỏ chung quanh để đề phòng lo bị Tuyết PHƯƠNG TRINH bắt gặp, KHÁNH BÉO cũng tìm một đường thoát thân trong trường hợp khẩn cấp. Thế là KHÁNH BÉO bắt đầu cặn hưởng mọi thứ do Ngọc Chi mang lại.
Với Ngọc Chi, làm tình là một sự bùng nổ. Chúng KHÁNH BÉO lăn lộn, vồ vập với nhau như hai đứa trẻ chơi trong kho lúa. Ngọc Chi mang hương vị ngọt ngào của trái dâu, trần tục. KHÁNH BÉO cảm thấy nàng như con thú rừng với hàm răng sắc nhọn và bộ da dầy khiến tưởng không thể nào thuận hòa được. Lắm khi KHÁNH BÉO như một con mèo hoang bên cạnh con cọp dữ. Chúng KHÁNH BÉO làm tình một cách cuồng điên, ngây dại chúng KHÁNH BÉO chỉ biết yêu và yêu. KHÁNH BÉO trông thấy chớp lóe sáng từ trời cao, cả hai chúng KHÁNH BÉO thoát khỏi thế giới này để cùng bay vào cõi bao la vô tận. KHÁNH BÉO như bị buộc chặt vào một cái ghế, những chực nổ bùng, chực vượt thoát. Chúng KHÁNH BÉO lăn lộn với nhau để cuối cùng KHÁNH BÉO thấy mình chùng xuống mặt đất, lăn dài trên mảnh đất đầy hoa thơm cỏ lạ…
Ngọc Chi nói với KHÁNH BÉO:
- Trong tất cả những người đến với em, em thèm muốn anh nhất…
KHÁNH BÉO không biết nàng nói câu này chỉ riêng với KHÁNH BÉO hay có thể nàng nói câu này với bất cứ người đàn ông nào đến với nàng. Nàng nói xong đưa miệng hôn KHÁNH BÉO Lưỡi nàng thám hiểm bên trong miệng KHÁNH BÉO, hai cái lưỡi quyện lấy nhau làm KHÁNH BÉO sướng vô cùng. Chẳng mấy chóc thằng bé KHÁNH BÉO lại ngọ nguy ngóc đầu lên đòi nữa. Nàng nớ nụ cười tươi như hoaa:
- Cưng ơi, hình như cái của cưng lại đòi nữa rồi kìa. Để em xem nào…
Nàng ngồi dậy, cặp vú đong đưa. Nàng đưa bàn tay vuốt ve thằng bé một lúc, rồi lại gục đầu xuống đưa lưỡi liếm chung quanh đầu cu. KHÁNH BÉO nằm rên rỉ vì sướng. Nàng ngoạm cả con cặc vào miệng và mút liên hồi Chỉ một chút sau, con cu của KHÁNH BÉO đã cương cứng và đỏi lâm trân lần nữa.
Ngọc Chi vọc lên vọc xuống để lộ quy đầu to lớn và đỏ ửng. KHÁNH BÉO rên rỉ vì khoái lạc, tay KHÁNH BÉO luồn qua rờ rẫm chiếc lồn đầy lông xoăn rậrn của Ngọc Chi. Hai ngón tay banh hai mép lồn Ngọc Chi mở rộng, rà rà trên mồng đốc căng cứng vì nứng, rồi bất thình lình KHÁNH BÉO thọc hai ngón tay Đào Sâu trong âm đạo nóng bỏng và ướt đẫm nước nhờn của Ngọc Chi. Nàng rú lên:
- Ôi! Chao ơi! Anh sờ Ngọc Chi đi! Thọc tay vào sâu trong lỗ lồn Ngọc Chi nữa đi! Anh thấy không, Ngọc Chi ướt đẫm nước nhờn vì nứng quá đó!
Nàng vọc cu KHÁNH BÉO lên xuống lúc chậm lúc nhanh, có lúc Ngọc Chi bóp chặt phía dưới cu KHÁNH BÉO để chặn cho KHÁNH BÉO khỏi xuất tinh sớm. Nàng củi đầu xuống háng KHÁNH BÉO cho đầu cặc chàng vào miệng bú một cách say mê. Ngọc Chi thè lưỡi ra liếm chung quanh quy đầu săn cứng, lần mò liếm xuống con cu dài cứng như thanh sắt của KHÁNH BÉO. Một lúc sau, nàng cúi người sâu xuống nữa, ngám cả hai hòn dái KHÁNH BÉO vào miệng, dùng lưỡi lăn qua lăn lại trong miệng. KHÁNH BÉO cứng người, mắt nhắm nghiến lại, rên nhỏ vì khoái lạc:
- Cưng ơi? Bú anh đi! Không ai bú cặc hay bằng Ngọc Chi đâu! Anh sướng quá!
Nàng thọc sâu cu KHÁNH BÉO vào trong miệng nàng, mút chặt. Nguyên cả con cu dài ngoằng mà nàng nuốt chửng một cách đễ dàng vào cuống họng. KHÁNH BÉO rên rỉ:
- Ngọc Chi ơi? Anh sướng quá! Bú cặc anh nữa đi! Anh ra đây?
Ngọc Chi vội vàng ngửng aầl’ lên, tay bóp chặt dương vật KHÁNH BÉO để chặn KHÁNH BÉO khỏi xuất tinh:
- Không được đâu Anh phải để dành cho Ngọc Chi!
KHÁNH BÉO cúi xuống thè lưỡi rà chung quanh đầu vú Ngọc Chi. Ngọc Chi khoan khoái cười khi thấy KHÁNH BÉO cúi xuống hôn rốn nàng, lần mò xuống mương lông rậm từ rốn xuống mu âm hộ cao của nàng.
Nàng ngả người nằm xuống giường, xoạc háng ra để lộ hai mép lồn đỏ hồng ướt đẫm nước nhờn của nàng:
- Anh! Anh bú vú Ngọc Chi nữa đi! Bú lồn Ngọc Chi nữa đi anh! Ngọc Chi thèm được anh bú liếm lắm!
KHÁNH BÉO quỳ xuống gượng, thè lười ra đánh nhẹ vào mồng đốc căng cứng lòi ra khỏi hai mép ám hộ Ngọc Chi. Ngọc Chi giựt mình nẩy lên, ấn sát mặt KHÁNH BÉO vào giữa hai háng nàng:
- Anh, anh bú giỏi lắm? Bú hột le Ngọc Chi đi! Mút chặt vào? Cho lưỡi vào sâu nữa đi? Cho Ngọc Chi lên mây đi anh! Không ai bú giỏi bằng anh đâu? Ngọc Chi sướng .quá? Sắp ra đấy?
KHÁNH BÉO cho lưỡi thọc sâu vào ám hộ nóng và ướt nhẹp nước dâm thủy của Ngọc Chi, vừa hôi:
- Thế mai mốt có cho anh bú nữa không?
- Cỡ gì mà không anh phải bú em hàng đêm đó anh ạ…
Nàng kéo háng KHÁNH BÉO về phía mặt nâng để cu dài to cứng của KHÁNH BÉO cho vào miệng nàng bú. Cảnh tượng “69″ giữa hai thân thể lõa lồ trông thật khiêu gợi. Cửa mình Ngọc Chi co thắt nhiều lần, mồng dốc nàng giựt liên hồi, dám thủy chảy ra lênh láng, dài xuống kẽ đít, hậu môn nàng và thấm ướt khăn trải gượng. Ngọc Chi rùng mình, rướn hông nàng lên để lồn nàng sát vào mặt KHÁNH BÉO hơn.
- Ôi? Chao ơi? Bú nữa đi anh? Mút mồng đốc Ngọc Chi mạnh vào! Sướng quá? Nứng quá! Em ra đây? Á…á… á…
Nàng lấy tay dúi đầu KHÁNH BÉO sáu vào giữa hai đùi dài trắng:
- Bóp vú Ngọc Chi nữa nghe anh Bóp mạnh vào cho Ngọc Chi sướng!
KHÁNH BÉO với hai tay về phía sau, xoa nắn bóp đôi gò bồng đảo căng cứng của Ngọc Chi. KHÁNH BÉO mân mê và bóp nhẹ hai đầu vú dựng đứng đỏ.tím vì quá kích thích của Ngọc Chi.
Ngọc Chi ườn háng nàng lên, mắt nhắm nghiệm, miệng vẫn còn ngậm con cặc cứng ngắc của KHÁNH BÉO, thân mình nàng giựt liên hồi như động kinh.
- Ngọc Chi ra đây! Trời ơi… Em chịu không nổi nữa Em chết đây!
Ngọc Chi nằm lịm đi không nhúc nhích sau khi đã được KHÁNH BÉO bú cho nàng kích ngất bốn năm lần.
KHÁNH BÉO rút cu ra khỏi miệng Ngọc Chi, lần mò lên sờ bóp nhũ hoa, phập phồng lên xuống theo hơi thở dồn dập của nàng. Rồi KHÁNH BÉO mút lưỡi Ngọc Chi, thọc lưỡi vào sâu trong miệng nàng, tay KHÁNH BÉO cầm con cu dài cứng ngắc, rà rà vào hai mép âm hộ đỏ hồng mở rộng và ướt đẫm nước nhờn.
Thỉnh thoảng KHÁNH BÉO lại để cu ca vào mồng đốc Ngọc Chi ìàm nàng thốt lên rên rỉ.
- Cu anh to dài và cứng ngắc! Anh mà đút nổ vào Ngọc Chi thì chắc anh làm em đau chết thôi. Nhưng mà em thèm lắm rồi, đụ em đi anh! Dụ em nhanh lên đi anh…
KHÁNH BÉO nằm nhầm mắt rên ri, và khi mở mất ra thì đít nàng đã dơ sát vào cặc KHÁNH BÉO từ lúc nào. nàng. Động thiên thai một lần nữa lại được bầy ra lồ lộ như khiêu gợi vũ khí sừng sững của KHÁNH BÉO. Cửa động hình tròn, và màu hồng sẫm hơn bên ngoài. Một chút nước trắng đục còn dính chung quanh, có lẽ đó là tinh khí của KHÁNH BÉO còn xót lại.
KHÁNH BÉO kéo đít nàng xuống sát xương hông, và cầm tay cố gắng đút con cặc to tướng vào lỗ đít nàng. Nhưng nàng kêu đau, và bảo KHÁNH BÉO nên để dành một lần khác. Nàng nằm ngửa ra bên KHÁNH BÉO, xoạc hai chân ra và hai bàn tay nắm cổ chân kéo ra thẳng như cái cung. Nàng quay lại nhìn KHÁNH BÉO và nói:
- Chờ đợi gì Lửa, chó con của em? Yêu em đi…
KHÁNH BÉO leo lên, đặt con cặc to tướng trước cửa hang ái tình, và chỉ một cử động nhẹ, con cu đã tự động chạy tọt vào trong. Chỉnh vào êm ái nhẹ nhàng một phần vì nước nhờn của nàng, một phần khác vì bây giờ nàng đã mở rộng không còn căng thẳng như lúc đầu.
Lần này chúng KHÁNH BÉO yêu nhau chậm hơn. KHÁNH BÉO thỉnh thoảng vẫn cúi xuống bú vú nàng, và những giọt sữa nóng hổi dường như có tác động làm cho KHÁNH BÉO mạnh hơn lên. Con cu của KHÁNH BÉO vẫn dập dập liên hồi, những da thịt cọ sát nhau như muốn cháy phỏng cả không khí bên ngoài. Ngọc Chi hét lên một tiếng thật to rồi ngã gục xuống, trong khi tinh khí KHÁNH BÉO bắn đầy trên mặt giường drap trắng tỉnh, ướt nhẹp cả da thịt hai người.
Khi chúng KHÁNH BÉO cùng dạt đến khoái cảm một ]ục, là lúc chúng KHÁNH BÉO gục xuống giường, không còn biết đến trời trăng gì nữa. Nàng xiết chặt KHÁNH BÉO trong vòng tay và nói lời cám ơn rất nồng nhiệt.
Vừa lái xe, KHÁNH BÉO nghe cái lạnh chạy buốt, trong tim như được chuyển .vào từ những ngón tay rét cóng. KHÁNH BÉO biết được những gì Ngọc Chi cho KHÁNH BÉO là một sự quân bình. Nếu chúng KHÁNH BÉO bị phán xét thì chúng KHÁNH BÉO là những người tay trong tay, và chúng KHÁNH BÉO làm tình với nhau như một cuộc chơi. KHÁNH BÉO chưa từng biết tới một Người đàn bà nào cân xứng với KHÁNH BÉO cho bằng Ngọc Chi cả.
Nằm với Tuyết PHƯƠNG TRINH, KHÁNH BÉO thấy lrnình như là một tên cận vệ trong các chuyện tình lãng mạn thời trung cổ Người chủ Hiệp sĩ của KHÁNH BÉO đang trên đường đi chinh phục và KHÁNH BÉO tận hưởng những phút yêu thông quý báu bên người vợ của anh ta. Cái hạnh phúc KHÁNH BÉO có được với Tuyết PHƯƠNG TRINH như là niềm hạnh phúc trên cõi trời xanh.
Với Ngọc Chi, KHÁNH BÉO cảm thấy như một tên tài xế đang vật vã trên đường. Nếu Ngọc Chỉ biết được điều KHÁNH BÉO ví von này, chắc nàng sẽ nhanh chóng xé tuột chiếc quần và giang rộng những quý giá nhất của nàng cho KHÁNH BÉO. Nhưng các bại cũng nên tha thứ cho KHÁNH BÉO khi KHÁNH BÉO nói rằng toàn bộ thân thể nàng đều là quý như chỗ kín của nàng vậy. Cái chỗ kín đó đối với Ngọc Chi cho KHÁNH BÉO, chỉ là nơi để KHÁNH BÉO dưa cái sức mạnh tình dục của mình vào mà thôi.
Lái xe vào một đêm trời lạnh lẽo và dường trơn trợt như thế này, KHÁNH BÉO bỗng nhận ra Ngọc Chi đúng là người vợ KHÁNH BÉO cần và Tuyết PHƯƠNG TRINH mới đúng là người tình trong mộng của KHÁNH BÉO. Trong mọi chuyện tình, KHÁNH BÉO thấy rõ có những yếu tố ràng buộc mà KHÁNH BÉO không thể tìm được ở người này những điểm như tương tự của người khác. Mọi quan hệ yêu thương đều có một sắc thái riêng biệt mà không tìm được cả ở hai nơi.
Không cần phải nói, sau đám cưới, Tuyết PHƯƠNG TRINH đã nói với KHÁNH BÉO:
- Điều em ghét nhất là sự phản bội lại lời thề nguyền. Em có cảm tưởng vũ trụ này được liên kết với nhau báng những lời thề nguyền. Chồng cũ của em là một người rất tốt, anh đừng nên nói một lời gì về anh ấy cả. Nhưng từ khi em gặp anh, em đã gặp được một sự toàn hảo. Và em cũng nghi rằng đây là một điều ghê gớm nhất mà em đã làm…
Trong giọng nói vang lên tiếng khẩn nài của KHÁNH BÉO:
- Đừng nói nhưng lời đó với anh, anh van em…
- Em sẽ không bao giờ quên được! Không bao giờ.
Nàng mở to đôi mắt như những vị thi ân thần đang diễn đạt ý nghĩ thâm sâu của một triết gia luôn luôn muốn lắm bắt những điều cao siêu.
- Không, anh phải hứa với em! Giữa hai chúng ta phải có một lời thề hứa chân thật. Nếu một tràng hai chúng ta có ngoại tình gì tới người khác, chúng ta phải nói thật cho nhau nghe…
- Anh hứa!
KHÁNH BÉO đã hứa với nàng như thế. Và KHÁNH BÉO đã chẳng có can đảm báo cho nàng biết là KHÁNH BÉO đang ngoại tình!
Hết
Truyen nguoi lon ( http://yeutruyensex.com/truyen-sex/truyen-nguoi-lon
)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét