Truyen nguoi lon Vincent
vẫn còn nằm trên giường dù đã 12 giờ trưa. Hôm nay là Chủ nhật, nên nó
tự?cho phép nó nướng thêm giờ trên giường sau một tuần làm việc cự? khỗ.
Nó nhẹ nhàng phà khói thuốc và ráng tạo chữ O bay vào khoảng không
trong căn phòng. Mắt nó nhấm lại, nó đang suy nghĩ đến chuyện xưạ Đã 40
mươi tuỗi đời, nó vẫn còn độc thân, dù nó đã đang làm kỹ sư cho một hãng
software ỡ vùng Silicon Valley nỗi tiếng. Mắt nó đột nhiên rơi nước
mắt, nó đang nghĩ chuyện rất xa xưa và………
Đời thật không như ước mơ. Việc ta tính thì hổng bằng trời tính. Cuộc
đời Bảo thì qủa là như vậy. Nó sinh ra và lớn lên trong một gia đình
thật bề thế có danh vọng hẳn hòi. Từ lúc nó sinh ra, ai cũng nghĩ là nó
sẽ cũng sẽ giống cha nó thôi, “con vua thì được làm vua, con sải quét
chùa lại quét lá đa”. Khi Bảo được 15 tuổi thì Sài Gòn bị mất, và cuộc
đời của nó đã sang một trang khác của cuộc đời, cuộc đời nghèo. Nó là
đứa con lớn trong nhà, và nó tự lãnh trách nhiệm phụ mẹ nó 2 bữa cơm cho
4 đứa em của nó khi cả gia đình nó được ân hệu của cộng sãn cho ở trong
một cái chuồng bò bỏ hoang. Mẹ nó, Loan, thương nó, nên vẫn cho nó đi
học, mặc dù khi đi học về nó lao vào công việc buôn bán của mẹ nó để phụ
giúp. Nó đẹp trai, cao ráo, và học thật giỏi, ngay cả khi nó hổng đủ
thời gian để ôn bài, nó vẫn đứng đầu lớp trong tất cả các môn học. Các
cô gái đẹp trong trường đều thích nó, nhưng nó đâu còn thời gian mà để ý
đến chuyện trai gái. Tó là người rất là tốt bụng nữa, nó hay giúp kẻ
nghèo hàn xung quanh, mặc dù là nó cũng chẳng khá hơn họ tí nào. Năm nó
đi thi đại học, nó được điểm rất cao, nhưng cái lý lịch con ông đại tá
của chế độ thân Mẽo ở miền nam, nên nó cũng chẵng phàn nàn khi được tin
không đủ diều kiện đi học đại học. Mẹ nó quã là một người mẹ quã cảm,
thương con. Mẹ nó đã tìm mọi cách để lo cho nó được học tiếp ở đại học.
Dù đã 37 tuổi, mẹ nó vẫn được coi là một người đàn bà đẹp. Nhiều người
để ý và có ý với mẹ nó. Nhưng mẹ nó vẫn giữ tiết trinh cho người chồng
đang bệnh gần chết trong tù. Thậm chí cả những chàng trai khoảng độ hai
mươi hay ba mươi vẫn thèm muốn cái thân thể của mẹ nó vô cùng. Nhưng mẹ
nó vẫn làm lơ tất cả để lo cho chồng và đàn con. Bảo rất thương mẹ nó.
Nó đã nhiều đêm thức trắng để mưu sinh và tính toán sao cho chu toàn
cuộc sống của cả gia đình. Nó muốn mẹ nó được nhẹ nhàng hơn trong cuộc
sống hàng ngày. Nó có chút thoáng buồn trên khuôn mặt khi nghe tin nó sẽ
không được đi học đại học, nhưng cuộc đời đã dạy nó im lặng và chịu
đự?g. Nhưng sự?buồn này đã hông thể qua mặt được mẹ của nó. Mẹ nó đã
chạy chọt khắp nơi để đút lót năn nỉ cho con mình được cái quyền đi học.
Hôm đó mẹ nó về nhà rất khuya và gọi Bảo ra để nói chuyện.Truyen nguoi lon
Bảo sẽ được đi học sau khi mẹ nó là ngày mai mẹ nó có sẽ gặp một người
làm rất lớn. Mẹ nó dặn là ngày mai nó chở mẹ nó đi đến đó. Bảo lẵng lặng
không nói gì, nó suy nghĩ rất lâu trong đêm đó, và tự?nhiên nó lo lắng
vô cùng. Hôm sau, như đã định, nó chở mẹ nó đi lên chỗ đễ gặp người mà
mẹ nó nói. Nó đậu xe ngoài cửa, hai thằng công an hổng để nó vào, mà chỉ
cho một mình mẹ nó vô thôi. Mẹ nó hôm đó trang điểm thật đẹp, nó hổng
thể nghĩ là mẹ nó lại đẹp như vậy trước đây. Thân hình thật là cân đối,
đôi chân dài của mẹ nó thật tuyệt. Bộ ngự? mẹ nó vẫn cao và kiêu khích
làm sao đó. Nó nhìn mẹ nó đi vào mà lòng nó nôn nao như có chuyện gì
chẳng ổn tí nào. Bản tính lanh lợi và thông minh của nó đã dạy cho nó
biết cách đi vào, nó lặng lẽ đi ra một quán nước đối diện bên đường để
mua hai gói thuốc 555. Nó đưa cho thằng công an gác cửa cả hai gói, trò
chuyện với nó một hồi. Nó xin phép thằng công an cho nó vào sử dụng cầu
tiêu để tiểu. Như vậy nó được đi vào trong.
Cái khe hở trên vách phía ngoài căn nhà, Bảo kê mắt vào nhìn. Bên
trong là một căn phòng thật lớn, bàn ghế tủ kệ đầy đủ, nhưng sự?sắp xếp
không được gọn gàn. Nó thấy một cái giường lớn đặt ở góc phòng. Một
người đàn ông đang ngồi trên giường, hút thuốc lá, cầm chai bia. Hắn nói
gì đó, Bảo không nghe rõ. Bảo nhìn về phía cửa phòng, và nó giật mình
tròn xoe mắt, mẹ nó đang đứng đó lắng nghe người đàn ông nói. Bảo ráng
hết sức mình để nghe chút gì đó trong câu chuyện, nhưng tiếng gió reo
rút của cái vườn cây đã làm cho nó nghe tiếng được tiếng mất. Mẹ nó run
rẫy khi nói chuyện với tên đàn ông. Bảo thấy mẹ nó xoay người như muốn
bước ra khỏi phòng, đột nhiên xuất hiện thêm 4 thằng đàn ông khác từ nơi
cửa, bọn chúng chặn lấy lối không cho mẹ nó bước ra. Hai tên bước tới
rồi nắm lấy hai tay mẹ nó, giữ mẹ nó không cho cử động. Thằng đàn ông
ngồi trên giường nói gì đó, hai thằng kia lôi mẹ nó tới giường rồi quăng
mẹ nó lên giường. Mẹ nó vùng vẫy, nhưng sức yếu hổng thể kháng cự?được.
Tụi nó trói hai chân mẹ nó dang ra hai góc giường. Bảo như mất hết
tự?chủ, nó thét lên rồi đập cái cửa sổ. Ngay lập tức nó thấy một đám
công an từ phía ngoài chạy tới. Chúng đánh Bảo tới tấp, Bảo liệm đi khi
cái báng súng chạm vào trán nó. Nó tỉnh dậy sau một lúc, và thấy bị cột
chặt trên ghế đặt ngay giữa phòng. Nó ráng mở mắt và ráng tập trung tinh
thần lại sau cú đánh bất đắc kỳ tử, nó thấy mẹ nó đang nằm trên giường
la hét kêu cứu khi thằng đàn ông đang sờ mó khắp người. Thằng đàn ông
khoảng 50, hắn rất từ từ trong hàng động. Hắn dùng cái kéo để cắt từng
chiếc nút trên người Loan, mẹ của Bảo, hắn từ từ lột từng phần quần áo
của Loan ra sau khi cắt bỏ những phần cột lại bằng nút, bằng dây thung.
Lần đầu tiên trong đời Bảo thấy thân thể một người đàn bà, mà ngặt nghèo
cho nó rằng nó lại thấy người đàn bà ấy là mẹ nó. Loan có một thân hình
đẹp không thể tả nổi. Thong thã và đầy đủ mọi thứ mà bất kỳ người đàng
ông thèm muốn ở đàn bà. Hình như tuổi tác và nỗi khó nhọc trong cuộc
sống không làm cho nó suy giảm đi. Đôi vú vẫn căng tròn và hễnh cao lên
dù là Loan đang trong tư thế nằm. Hắn, thằng đàn ông, bóp đôi vú và nút
lấy nút để. Hắn bóp thật mạnh như muốn làm đứt trôi đi đôi vú. Loan la
hét vô cùng, nàng cố vùng vẫy cho đến lúc hắn tát nàng một cái thật
mạnh. Máu rĩ ra từ mép miệng của nàng. Hắn cúi xuống hôn lên miệng nàng
và liếm khắp mặt nàng, một tay từ từ với đến lồn của Loan rồi bóp mạnh.
Hắn nắm lông lồn Loan giự? thật mạnh, nàng rú lên đau đớn. Hắn đã thôi
hôn hít và liếm mặt Loan, hắn tụt người xuống rồi bắt đầu liếm lồn, hắn
dùng hai tay banh háng Loan ra thật rộng như muốn xé nát cái chim Loan.
Bảo thấy mẹ nó xoay mặt đi nơi khác như ráng chịu đự?g sự?hãm hiếp này.
Loan thì không còn la hét nữa, thay vào đó la sự?hoãng sợ và kinh hoàng
này. Lên đàn ông thọc sâu những ngón tay hắn vào chim Loan như muốn khai
phá hết những gì trong đó. Lưởi hắn dài đủ to liếm thật sâu bên trong
để tận hưởng hoang thú của hắn. Một lúc sau, hắn thong thã đứng đậy rồi
từ từ cởi quần áo. Bảo vẫn thường nghe kễ những câu chuyện của những lão
già dâm dục uống nước sâm và mọi thứ bổ dưởng để có sức hành lạc và
thỏa mãn sự?dâm dục. Hắn co một con cu lớn và dài đủ giết người bằng
những cú thọc. Hắn đưa con cu hắn quét lên mặt Loan như muốn làm cho cu
hắn từ từ cưng cứng. Hắn đưa con cu thấp dần rồi tới vùng kín của Loan.
Hắn cười lên thật như là dã thú và dâm tà. Loan nhắm mắt lại như muốn
chạy trốn cái thự? tế khốn cùng này. Nước dâm thủy của nàng chảy ra sau
khi bị cuộc thọc tay chơi, mu nàng như đỏ choét sau khi bị hắn cấu xé
chùm lông. Hai đùi nàng thì đầy dấu cào sướt do bị hắn xe quấn và bóp
nhéo. Và vùng háng và chim, nơi nàng đã cố gắng giữ gìn bao năm tháng
cho chồng ở xa, và đã bao lâu rồi chưa ai đươc xâm phạm tới. Hắn lấy hơi
và sức cong người để ấn con cu vào chim Loan, rồi bắt đầu dùi dập. Hắn
làm đứt đoạn không liên tục như thường tình, do tuổi già của hắn. Đôi
lúc hắn phải dừng thật lâu để lấy sức lại rồi dập tiếp vào chim Loan.
Bảo nghe rõ từng tiếng rên la của Loan, mẹ nó. Nó hổng hiểu nhiều về
sự?giao hợp làm tình, nhưng nó thấu hiểu sự? đau đớn má mẹ nó đang chịu
đự?g lúc này. Bảo quặn người trên ghếnhư cố ráng làm đứt tung những sợi
dây trói. Thình lình nó nghe tiếng la của thằng già đang chơi mẹ nó, rồi
thấy hắn đỗ gục trên người mẹ nó và hì hục thở. Bốn thằng đứng ngoài
giờ đây từ từ tiến tới, tụi nó đỡ lão già dậy và đặt hắn lên một cái ghế
để nghĩ. Truyen nguoi lon Sau
đó cả 4 thằng bắt đầu cởi quần áo. Bảo biết chuyện tụi này muốn làm.
Loan thì há hốc miệng nhìn bọn chúng, nàng như thều thào van xin “xin
đừng…xin đừng”.
Vincent chợt ngồi dậy dụi đi điếu thuốc, sự?hồi tưởng của nó về
chuyện quá khứ làm cho nó rơi nước mắt. Nó nhớ mẹ nó quá. Nó thương mẹ
nó quá. Giờ đây mỗi khi nào nó có những phút giây yên lặng và ngơi nghĩ
nó luôn nhớ về cái quá khứ khốn khổ và khốc liệt. Nó thường nhìn lên
trời mây trong những buổi chiều, nó chìm đắm mình vào những suy tư và
hồi tưởng chuyện xưa cũ. Bất giác nó thở dài não nề và rung rung đôi tay
làm rơi cái hộp quẹt Zippo xuống sàn. Cái tia nắng chiếu xuyên qua mành
cửa in một vệt sáng trên tường, sự?phản chiếu rọi vào mắt Vincent làm
cho nó cảm thấy cay cay. Nó đi tới cửa sỗ để sữa lại mành cửa cho kín,
nó không muốn bất cứ cái gì đến phá hư những phút giây mà nó muốn thật
sự?yên lặng nầy…..
Cái hương đồng nội tỏa ra xung quanh con đường vào làng, làn gió nhẹ
nhẹ thổi nghiêng hàng cây lúa của những mảnh ruộng hai bên, Bảo dừng xe
lại để đỡ mẹ nó ngồi xuống nghĩ. Mẹ nó, Loan đã nói nó dừng xe cho nàng
được ngồi xuống đất ở bên đường. Nàng mặc cái áo khaki cũ sờn do một
thằng công an kiếm đâu đó và vướt lên người nàng khi chúng đẩy hai mẹ
con Bảo ra sau khi hành hạ và thỏa mãn trút hết tất cả thú tính. Loan
nôn xuống đất tất cả những thứ mà bọn chúng đã cố trút hết vô miệng nàng
lúc hãm hiếp nàng. Máu chảy đỏ cả phần dưới cái quần rộng thùng thình
mà nàng lấy được lúc thoát ra cửa để che lấy thân. Tay Loan vẫn còn nắm
chặt lấy hai tờ giấy mà tụi công an đưa cho nàng. Tờ giấy đó co những
con mộc đỏ chét như máu của nàng đỗ ra, nghệt ngoặc chữ ký và cả một
đống chữ đã đánh máy lên. Hai tay Loan tìm Bảo rồi ôm Bảo vào lòng, nàng
khóc nức nở. Bảo cảm thấy hai vai nó như ướt đẫm, giọt nước mắt của mẹ
nó đã làm hai bàn tay nó nắm chặt lại và rĩ máu. Không gian xung quanh
như ngừng lại, tiếng gió như lặng yên, côn trùng như ngừng tiếng, mọi
vật như tạm đứng yên để lắng nghe tiếng khóc của Loan và như là sợ ánh
mắt của Bảo, nó đăm đăm và sắc nhọn như chưa bao giờ có. Bảo nhẹ nhàng
đỡ mẹ nó lại xe và chở mẹ nó về nhà. Từ lúc đó nó không thôi suy nghĩ,
nó mưu sự?gì đó, và sự?yên lặng đã trở thành một phần của con người nótừ
đó. Nó thật là kiên nhẫn mài dũa ý chí, các em của nó không bao giờ
biết được chuyện gì đã xãy ra, chúng nó yên vui như lứa tuổi chúng được
hưởng. Bảo biết là hai mẹ con nó bị lừa, nhưng nó vẫn làm theo những lời
trong hai tờ giấy đã ghi rõ. Nó ghi danh vào cái gọi là thanh niên xung
phong. Tất cả ý định và mưu sự? cùa nó giờ đây là phải hiểu rõ những
con đường đi trên đất Cambodia. Dự?định của nó đã được trời giúp, khi nó
nghe tin là nó phải đi giúp những công việc trên chiến trường Cambốt.
Hai tuần sau khi, một đêm nó được đưa lên xe và đi vào vùng đất đầy chết
chóc và súng đạn, 1979. Đứa em kế nó nay đã tròn 17 và đã biết giúp đỡ
cho gia đình, đó là cái giúp Bảo đỡ phải lo nghĩ đến chuyên hai bữa cơm
cho gia đình. Mẹ nó giờ đây yếu và bịnh nhiều, công việc không còn trôi
chãy lắm. Nó ngồi trên xe đi Cam Bốt, mà lòng nó hướng về gia đình nó,
suy nghĩ của nó thắt chặt và chìm sâu vào dự?định mà nó hoạch định.
Vincent chợt cảm thấy đau đau nơi vùng ngực, cái vết thương cũ vẫn
còn âm ĩ. Dòng hồi tưởng nó bị cắt ngang. Nó đi lấy vài viên thuốc để
uống. Nó nóc một ly nước đầy, rồi trở lại giường nằm xuống. Hôm nay nó
có cái date, cái chữ hẹn hò tình yêu này mà suốt 40 năm làm thằng đàn
ông, nay được đem ra để tưới lại. Nó không biết làm gì nữa, nhưng nó sẽ
đi gặp cô gái ấy lúc 6:30 PM hôm nay. Nó không biết làm gì để đốt hết
thời gian của buổi chiều để đến giờ hẹn hò, nó lại đi về giường và nằm
xuống…………
Con gái cambodia lai Thái thật trắng nõn khi Bảo bước chân vào ngôi
làng vùng ngoại ô Nam Vang. Nó thấy đầy sự?hôi của diễn ra sau những
trận đánh của những người chạy loạn, cái thế giới đầy chết chóc và vô
cùng đáng sợ này không làm Bảo sợ hãi, ngược lại nó lặng nhìn và ghi
nhớ. Nó không lấy làm kinh ngạc khi chứng kiến những cuộc bắn nhau giết
chóc, cướp bóc, và hãm hiếp tập thể các cô gái Miên. Nó chỉ quan tâm đến
các con đường và những lối mòn mà nó có thể sài đến sau này. Có những
đêm nó nằm và nghe tiếng thét la, rên rĩ của các cô gái bất hạnh, nó
chẵng có chút cảm giác gì. Cái đêm tải thương binh về đằng sau chiến
tuyến, ánh mắt nó vô tình chạm vào một con nhỏ y tá người Việt. Cô ấy
tên Nga. Nó vẫn hổng thể hiểu tại sao có những người con gái dễ thương
như Nga lại lăn lộn chốn này. Cô ấy hổng đẹp lắm, nhưng cái thân hình
cân đối và cặp vú to, đã làm cho biết bao con mắt dâm tà nhìn vào. Nga
như là biết những chuyện đó, và nàng lại có vẻ thích thú chứ không e dè
chút nào. Ninh phải ở lại bịnh xá lộ thiên đàng sau hỏa tuyến đêm đó vì
chiếc xe tải thương đã bị mìn làm nổ tung. Nó cảm thấy mệt nên đi tìm
một cái láng trống ngoài xa gần ruộng để ngủ. Nó ngủ ngay khi đặt lưng
xuống. Cái ánh sáng chói vào mắt nó nữa đêm, làm nó tĩnh giấc, nó nghe
tiếng rên rĩ gần bên tai, nó nằm yên và ráng nín thở để tìm hiểu cái gì
đang xảy ra. Trời u u mờ mờ, mọi vật xung quanh nhìn không được rõ lắm,
nhưng Bảo vẫn có thể hiểu rõ cái gì đang diễn ra sau khi con mắt đã quen
dần trong ánh sáng u mờ nay. Con Nga đang nằm vào lòng một thằng đàn
ông, và cả hai đang xem một màn chịt đụ của hơn mười thằng đàn ông khác
với các cô gái lai Thái ở dưới cánh đồng vốn đã khô queo nước trong
tháng hè này.
Đây hông phải là những màn cụp lạc bình thường, nó là cuộc chơi tập
thể. Bảo có thể không nhìn mà vẫn hiểu diễn tiến sự?tình. Nhưng Bảo rất
ngạc nhiên khi thấy con Nga cũng ở trong số người đó, và điều này khơi
dậy tính tò mò. Bảo nhỏm người hơi cao một chút để xem cho rõ hơn.Một cô
gái Miên lai Thái như muốn vùng bỏ chạy, nhưng đó là một chuyện làm vô
ích khi cả một đám đàn ông xung quanh. Nhưng sự?bỏ chạy của cô ta đã là
một pha hay cho cuộc vui man rợ này, và cô ta là con vật đầu tiên để mở
màn cuộc hành lạc. Hai thằng chạy rượt theo cô ta và nắm lấy cổ nàng
quật xuống đất, rồi lôi cô ta về một góc cây lớn. Bọn chúng buộc một sợi
dây thòng từ một cành cao, rồi cột cô gái vào đó. Bảo thấy Nga cười lên
thật lớn như là rất thích thú màn chơi này. Điều này làm cho Bảo càng
thêm ngạc nhiên. Các cô gái còn lại, không một người nào dám cử động và
hé động một tiếng. Cả đám người đều chăm chú vào màn chơi vừa mới khởi
đầu ra trên người cô gái bỏ chạy. Thằng đàn ông cao lớn nhất bọn từ từ
tiến tới cô gái bị cột, tay hắn cầm con dao thật sắc và sáng giới. Bảo
có thể cảm nhận sự?bén nhọn của con dao khi hắn giơ lên cao và ánh sáng
từ những ngọn lửa châu mai phản chiếu vào. Hắn quì xuống đất ngay chân
cô gái, rồi từ từ dùng dao rạch quần cô ta từ dưới ống ngược lên trên.
Hắn rạch quần cô ta rất nghệ thuật như là hắn đã làm điều này nhiều lần
rồi. Một vài phút sau đó, phần dưới cơ thể của cô gái Miên lai Thái trần
trụi ra trước mắt cả đám người. Cô gái như không còn hồn xác nữa, sự
kinh sợ như đã làm cô ta không nói được tiếng nào, chỉ có sự?thở dồn và
đứt đoạn cho thấy sự sợ hãi của nàng như đến mức độ quá mức chịu đự?g.
Nàng cố gắng dùng hai chân như quặp lại để che dấu cái chim đang phơi
bày trước đám đông. Hai chân nàng thật đẹp, nó trắng vô ngần. Đã có lần
Bảo được kể rằng gái Miên lai Thái có nước da thật trắng, thì bây giờ
Bảo được chứng nhận sự thật đó. Bảo tự nhiên có ý thương hại và nổi giận
trước sự việc thật chướng mắt này. Bảo nắm chặt bàn tay nó, môi mím lại
thật khít, nó đang tự kiềm chế cơn giận đang dâng trào quá độ trong
người nó. Nhưng ý nghĩ ấy vụt tắt khi hình ảnh gia đình nó hiện lên
trước mắt nó, Bảo hít một hơi thật sâu để ráng kéo trở lại sự bình tĩnh.
Thằng đàn ông cao lớn bây giờ đã cởi quần ra, nó cầm con cu vân vê và
như tự làm cho cưng lên. Bảo thấy ánh mắt con Nga sáng ngời khi thấy con
cu đó lồ lộ ra. Thằng đàn ông cầm lấy hai chân cô gái nhấc lên thật
cao. Ho hai tay nàng bị cột dơ lên trời khi nãy, bây giờ cả người nàng
như hông trên không khí. Nàng nói cái gì đó liên tục với thằng đàn ông
như là van xin hắn tha cho nàng, hắn càng hoang dại dã thú cười thật
lớn. Hắn kêu bọn đàn ông đứng ngoài tới giúp hắn cột hai chân cô gái
dang ra hai bên, sau đó hắn ngồi xuống lại rồi dùng tay banh chim cô gái
ra và bắt đầu liếm. Hắn thọc cả cái bàn tay to lớn và nham nhở sâu vào
lồn nàng, Bảo nghe một tiếng rú thét lên từ cô gái, đầu nàng ngã ra phía
sau như ngất đi khi không chịu nỗi cú thọc vừa rồi. Bảo quay đầu để
nhìn Nga, ráng tìm hiểu xem lúc này cô nàng nghĩ ra sao, Bảo thấy Nga
như rất thích và hai bàn tay nàng đang thọc sâu vào quần thằng đàn ông
bên cạnh, thằng kia thì đang bú chim Nga dù Nga vẫn còn mặt quần. Cả đám
đàn ông giờ đây như thú sổ lồng, bọn họ nhào lên chỗ cô gái bị trói và
bắt đầu thay phiên đụ chịt nàng liên tục. Bảo như hông tin vào mắt mình
nữa. Bọn họ vất cô gái đó sang một bên sau khi tất cả đã lần lượt chơi
nàng. Bọn họ lôi tiếp cô gái khác lên, nhưng lần này thì hai ba thằng
nhào vô để xé nát quần áo, và bắt đầu cuộc hành lạc ngay. Đó tất cả năm
cô gái Miên lai Thái và khi đó hơn mười thằng đàn ông. Một cảnh tượng
hoang dã và cuồng dâm diễn ra, tiếng kêu la của những cô gái và tiếng
cười như thú vật của bọn đàn ông đã tạo ra một không gian hãi hùng không
thể diễn tả. Bảo đã không nhìn vào cuộc hiếp dâm tàn bạo, mắt nó hướng
về Nga, một hiện tượng như chưa bao giờ nó có thể nghĩ ra hay chưa bao
giờ được biết đến trước đây. Nga đứng dậy và cùng đi theo là hai thằng
ngồi kế nàng. Nàng đi ra xa khu đang diễn ra cảnh hiếp dâm, hướng thẵng
tới chỗ Bảo đang nằm. Cái cành cây cỏ lau đã che khuất Bảo đàng sau, khi
còn cách khoảng độ năm sáu bước chân, Nga dừng lại và ngồi xuống. Hai
thằng đi theo nàng cũng ngồi xuống hai bên nàng. Nga nằm dài người ra
rồi đưa chân gác lên vai thằng ngồi bên trái nàng. Bảo nghe bọn họ nói
chuyện và được biết hai thằng kia tên là Long và Quang. Thằng Quang bắt
đầu cởi nút áo của Nga, trong Long đỡ chân Nga xuống từ vai nó và lùi
xuống dưới để kéo tuột quần Nga ra. Thì vài giây sau đó, Nga đã trần
truồng và thân hình nàng hiện rõ rệt trong mắt Bảo. Cặp vú Nga thật lớn
và thòng hơi dài, do có thể đã bị bóp nhéo quá nhiều rồi, nhưng nó vẫn
còn đẹp một cách lạ lùng trên cơ thể của nàng. Cặp chân dài của nàng sũi
dài xuống để cho Long được dễ dàng kéo tuột ra, nó thon thã và cân đối
làm sao !!! Khuôn mặt nàng không đẹp lắm nhưng rất dễ nhìn. Hàm răng
trắng như ngà nằm trong cái miệng thật có duyên của nàng. Quang và Long
lật sấp nàng lại, Quang thì ngồi bệt xuống và dang chân nó ra, lúc này
cả Quang và Long đều cởi quần, để lò ra ngoài những con cu bự?và dài
thòng, nhưng đen thùi. Vrong tư thế nằm úp, Nga bắt đầu bú cu của Quang,
trong khi Long banh chim nàng ra bú. Nga vừa bú cu Quang vừa rên trong
sung sướng, cùng với Quang cả hai rên rĩ và quằn quại. Khi đó Long đã
thôi bú chim, nó đang ráng đưa con cu của nó tới lồn Nga và cố gắng đút
vào. Nga như quì trong tư thế úp mặt, rút hai chân lên cho Long được dễ
dàng chơi nàng hơn, nàng vẫn chưa nhã con cu của Quang, mà càng lúc Nga
bú càng hăng và nút thật sâu, hai tay nàng sụt cu Quang liên tục và
nhanh hơn bao giờ. Bảo thấy Quang đưa hai tay nó ghì đầu của Nga xuống
rồi giữ trong tư thế đó, cả toàn bộ con cu nó bây giờ trong cái miệng
của Nga. Thằng Long thì hì hục đẩy cu vào lồn Nga rồi rút ra thật xa để
liên tục đẩy vào thật mạnh. Mỗi cú chọc của Long, Bảo nghe Nga la lên
tiếng kêu kỳ kỳ bởi vì cả miệng nàng bị chiếm hết bởi con cu của thằng
Quang. Tay Quang thì đè đầu nàng xuống như hông để nàng ngóc lên lấy
không khí thở, Long thì càng lúc dập dùi càng nhanh. Bảo cảm như Nga sắp
sữa tắt thở vì thiếu không khí, thì thấy Quang giự? người nó lên mấy
cái, nó bắn hết khí vào miệng của Nga, nàng ói ra một đống chất màu
trắng và nhờn nhờn. Cũng lúc ấy Long cũng phóng hết khí nó vào lồn Nga,
nó quặp người lên lưng Nga, tay kéo dài đôi vú Nga như muốn kéo đứt vú
nàng. Cả ba ngã lăn ra để thở sau cú chơị
Chuông điện thoại reo lên, Vincent chồm lên nhấc phone. Một giọng nói
con gái vang lên bên đâu kia đường dây phone. Kathy, cô bạn gái mà
Vincent sẽ ra ngoài gặp cô tối nay lúc 6:30PM. Kathy nói rằng cô ấy muốn
tới nhà của Vincent, thay vì Vincent sẽ phải đến đón cô ấy như đã hẹn.
Cô ta nói là cô ta sẽ trên đường đi shopping rồi về ghé luôn nhà Vincent
cho biết nhà cửa và mọi thứ khác. Không thành vấn đề với Vincent, cuộc
hẹn như được dàn dựng xong. Vincent nhẹ nhàng nói bye trước khi cúp
phone với Kathy. Nó không nghĩ nhiều lắm, nhưng tim nó rộn ràng. Tín
hiệu đó nó là lạ với Vincent. Với một người vốn dĩ im lặng và hay trầm
ngâm, tự?dưng có cảm giác lạ như làm tăng nhịp đập của con tim nó. Bất
giác nó hít một hơi thật sâu và cảm thấy khát nước khô cả miệng. Nó đứng
dậy đi lại tũ lạnh để lấy nước uống. Nó mở TV lên coi tin tức. Vincent
chợt nhớ đến Mike, thằng bạn thân nhất từ hồi qua Mỹ. Nó tắt TV và cầm
phone bấm số của Mike. Nó kể cho Mike biết chuyện tối nay nó có hẹn,
Mike mừng cho nó. Mike là một chàng trai nhỏ hơn Vincent khoảng 8 tuổi,
nhưng Mike thì hầu như là Mẽo khi nó qua Mỹ lúc còn rất nhỏ. Nó mê gái
và được biết nó rất kinh nghiệm trong việc chơi bời. Mike khuyên Vincent
nên có chút rượu trong người để được bình tĩnh hơn. Vincent cúp phone
và làm theo lời Mike dặn. Nó đi lấy chai rượu Remy mà nó cất trên kệ lâu
lắm rồi. Nó khui ra và đổ một ly thật đầy. Nó cầm ly rượu và trở lại
phòng, mới có 2 giờ trưa thôi, nên nó quyết định nằm thêm chút xíu rồi
đi tắm. Nó nốc ự? một hơi cạn ly rượu rồi ngã dài ra giường.
Bảo trườn người lui để đi về láng trại. Nó đứng dậy sau khi nghĩ là
đã xa đủ để đứng dậy để đi. Với vóc dáng cao ráo của nó đã làm hại nó
khi thằng Quang nhìn thấy bóng người từ xa. Quang hét lên, tiếng hét đủ
lớn để làm cả đám đàn ông từ xa cũng nghe thấy. Tiếng chạy đuổi từ đằng
sau lưng Bảo, khi nó quay đầu lại thì một con dao đã kề ngay cổ nó. Xung
quanh Bảo lúc này đầy đủ bọn người. Nó lùi bước một chút nhưng thằng
cầm dao đã dí mũi dao vào làn da ngay cỗ nó và hét lên ” đứng yên”. Một
cú đấm từ đàng sau như búa bổ vào đầu, Bảo ngã đụi và liệm luôn. Nó nằm
miên mang bất tĩnh không biết bao lâu, khi tiếng súng nổ vang vội như
gần bên tai nó, Bảo bật người đứng dậy, ngưởi hơi lão đão. Nó thấy nhức
đầu kinh khủng, nó đưa tay sờ trán và nhận thấy cục u lớn ơ sau đầu. Một
màu đỏ đen dính trên tay nó, đó là máu của nó chảy ra khi bị đánh từ
đằng sau đêm qua. Nó ngồi xuống để từ từ lấy lại thăng bằng trước khi
đứng dậy lần nữa. Đã hông còn một ai trong khu lán trại của thương binh,
khi Bảo lê bước về đến, nó cảm thấy đói lã và ngã sụi ngay trước cửa
trại. Nái cuối cùng nó thấy được lúc trước khi tối đen mày mặt lá một ai
đó đỡ nó lên vai rồi cõng nó đi tới chiếc xe cam nhông và liệng xác nó
lên xe chở đi. Nài ngày sau đó, Bảo tĩnh hẵn dậy, nó thấy Nga đang đứng
trước mặt nó và đầu nó quấn băng trắng xóa. Nó được biết rằng cũng trong
đêm nó bị đánh gục, khơ me đỏ đã tràn vào và giết hầu hết những ai
chúng gặp trong lán, chỉ có Nga, Long, và thằng Quang là chạy thoát khi
tụi nó vẫn còn nằm ngoài lán để cụp lạc cả đêm. Bảo đã thầm cám ơn trời
là nó đã được thoát chết trong cái đêm đó. Người đã cõng Bảo lên xe là
một người lính bộ đội việt, khi thấy Bảo đi từ ngoài đồng đi vào lán. Nó
chợt nghĩ tới gia đình nó mà tự?khiển trách bản thân nó nhiều hơn, phải
thận trọng hơn trong hoàn cảnh khói lữa nầy. Tóm lại bị đẩy ra trận
tuyến khi mặt trận giữa Viet Nam và Khơ me đõ đến hồi khốc liệt. Sự?tiến
quân sâu vào lãnh thỗ Cam Bốt của Việt Nam đã như đúng kế hoạch của Bảo
là tìm hiểu cách tuyến đường đi trên đất Cambodia. Nó biết rằng đây là
cách duy nhất để đưa gia đình nhó thoát khỏi đói khổ bần hàn. Gia đình
nó không còn chút của cải gì để cho việc vượt biên bằng đường biển, và
nó phải tìm ra con đường đi thoát Việt Nam. Nó đã mưu sự?này sau cái đêm
mẹ nó bị hãm hiếp.
Cách không đầy vài cây số là cái cột mốc biên giới giữa Cam pu chia
và Thái lan. Các cuộc tấn công của Việt Nam thành công trên đường đẫy
phiến quân còn lại của Khơ me đỏ ra tận biên giới Thái, cũng là sự?thành
công của kế hoạch của Bảo. Nó đã ghi nhớ tất cả những cái lối mòn cho
đến các con đường lớn trên đất Cam Bốt. Một đêm nó trốn trại để đi ra
ngoài xem địa hình của biên giới, nó vô tình lạc qua Thái. Từ trên ngọn
đồi xa xa, Bảo thấy những ánh đèn sáng rọi, Bảo cúi người thấp để cố tới
gần xem, cái cờ của Thái Lan và thêm cái cờ của Liên Hợp Quốc chợt vụt
sáng khi ánh đèn pha chiếu vào, Bảo chợt hiểu ra đó là cái trại nổi
tiếng mà dân vượt biên đường bộ hay lén lút trao đổi, hay dân chúng Việt
ở miền Nam hay nói tới. Bảo đã mỉm cười, cái nụ cười sau ngần ấy năm
chưa bao giờ được trông thấy ở nó.
Bảo mãi ngắm nhìn cái trại tị nạn đang ở trước mắt nó, chỉ có vài
bước nữa thôi là khung trời tự?do sẽ đi vào cuộc đời nó. Nó bất chợt
ngồi bệt xuống đất, hai hàng nước mắt bỗng dưng dâng đầy. Nó nghĩ tới mẹ
nó, nó nghĩ tới các đứa em nó, nghĩ tới cả người cha đang khốn khổ bịnh
hoạn trong tù. Nó chưa bao giờ nghĩ tới bãn thân nó từ lúc mẹ nó dẫn cả
bầy con ra khỏi nhà, cái nhà mà nó đã được đẻ ra và nuôi nấng cho đến
lúc nó hiểu biết chuyện xung quanh. Nó ước mong là ngay bây giờ nó đang
dẫn cả nhà nó đến cái cỗng trời tự?do, chứ hông phải mình bãn thân nó.
Sự?suy nghĩ đắn đo của Bảo cho một bước tiến hay lùi trong cái giây phút
khắc nghiệt nầy, nó quay mặt nhìn về hướng đông xa xôi, nơi đó mẹ nó và
các đứa em nó đang mỏi mắt trông mông nó từng phút từng giờ. Cơn binh
chiến lửa đạn nầy đã đang giết đi biết bao nhiêu nhân mạng, mà Bảo thì
đã hơn một năm xa nhà không thư từ hoặc một mẫu tin nhắn giữ cho nhà nó
biết nó còn sống hay không. Cả gia đình nó chắc giờ đây đã nghĩ rằng nó
đã chết. Cơn gió lạnh nhè nhẹ thỗi qua làm Bảo trở lại hiện tại, nó vất
ngay cái ý nghĩ ra đi tìm xứ sở tự?do một mình nó. Nó quay người và lặng
lẽ trở về trại. Vừa vào đến trại, nó được biết là nó sẽ phải đi phụ
giúp tãi thương về hậu tuyến, nó đi ra ngoài và leo lên xe cam nhông với
đầy nhóc thương binh. Ngồi thu lu một góc xe, cái thân hình ai đó Bảo
thấy quen quen, nó liền tiến tới gần để nhìn cho rõ, đó là Nga, cô y tá
chiến trường. Nó chào Nga và thăm hỏi vài câu. Qua Nga, nó được biết
rằng Long đã chết sau khi đạp mìn gài khi đi qua một ngôi làng phía bắc
Nam Vang. Thằng Quang thì hổng thấy tin tức gì sau khi bị phái lên cứu
thương ở một ngôi làng gần khu vự? mà Khơ Me đỏ vẫn còn kiểm soát khi
trời về đêm. Cuộc tải thương nầy qủa là đầy chông gai. Vau hai ngày đêm
chạy liên tục không nghỉ, hai chiếc xe trong số ba chiếc đã cán phải mìn
nổ tung. Chỉ còn chiếc mà Bảo và Nga đang ở trên chạy cuối đàng sau nên
vẫn còn sống sót. Bảo ngồi thầm vái trời phật phù hộ cho nó được về
nhà. Nó đã thu lượm hết những gì nó muốn trong kế hoạch, và chuyến trở
về này, nó sẽ tỗ chức đưa nhà nó trốn đi. Vhưng hôm đó nó bỗng dưng có
cảm giác nóng ruột và sôi sục không ngui trong người. Nó biết là sẽ có
cái gì đó không hay sắp xảy ra. Nó đăm đăm nhìn về phía bên đường như cố
tìm cái gì đó cho đỡ sốt ruột. Sự?việc gì đến rồi sẽ đến. Chiếc xe tải
thương bị bắn xẻ lũng thùng xăng, và không còn đủ xăng để về tới khu bộ
đội Việt Nam đóng. Sự?cầu cứu đã được gữi đi bằng điện đàm, nhưng phải
mất 2 tiếng đồng hồ sau tiếp viện mới có thể có mặt. Trên xe chỉ còn 4
người khỏe mạnh và có thể cầm súng, nhưng Nga là một phái nữ và là một y
tá duy nhất còn lại, Bảo được giao khẩu AK từ người bộ đôi.. Cái trưa
hè nóng bỏng ở khu vự? cách Nam Vang 200 cây số này đầy sự?đe dọa phục
kích của tàn quân Khờ Me Đỏ. Mọi người đều có chung cảm giác sợ hãi.
Thêm vào đó xác chết và xương người ở hai bên đường đã làm tăng thêm
sự?rùng rợn chết chóc. Giữa lúc im lặng hãi hùng nầy, mọi người bỗng
nghe vài tiếng bang…bang…bang rít lên như xé nát không gian, sự?sợ hãi
cuối cùng đã đến. Anh tài xế và người bộ đội duy nhất còn lại chết ngay
tại chỗ sau những phát súng đầu tiên từ bọn tàn quân. Bảo chuẩn bị tinh
thần cho giây phút nầy từ lúc xe bị bắn xẽ. Tuy chưa bao giờ thật sự?bắn
súng, nhưng Bảo nhắm mắt vào bọn tàn quân. Cái giự? cuối cùng và tiếng
rẹt trống trơn Bảo biết rằng viên đạn cuối cùng vừa ra khỏi nòng, nó lăn
ra khỏi gầm xe và chạy như điên về phía bìa rừng. Tiếng đạn xé không
khí vang bên tai nó, và khi nó chạy tới hàng cây đầu ở bìa rừng nó nghe
một tiếng nổ thật lớn, nó quay đầu nhìn lại thì thấy chiếc xe tải đầy
thương binh ở trên nổ tung. Bảo tiếp tục chạy cho tới khi nó không thể
thở, Bảo ngã quị xuống và nằm yên. Nó không thể nghĩ rằng là nó sẽ chết
trong giây phút này, cái dự?định và kế hoạch của nó đang trở thành hiện
thự?, nó bỗng nhiên úp mặt và khóc như một đứa con nít.
Bảo lang thang trong rừng suốt cả đêm đó, nó có chút hiểu biết về địa
lý, nó nhìn ngôi sao bắc đẩu trên vòm tròm đen mà tự?vạch ra con đường
đi. Nó chọn hướng đông để tiến tới. Khoảng lúc trời gần sáng, nó thình
lình nghe tiếng người vọng từ xa, không cần phải thấy Bảo cũng nhận ra
đó không phải là người Việt Nam. Bảo vội cúi thấp người xuống, và lặng
lẽ trườn bò tới. Nó nghe tiếng kêu cứu của một người con gái, giọng rất
quen. Bảo lạnh người khi nhận ra giọng la ấy la Nga. Bảo đã đang đi
thẳng vào khu tàn quân mà hồi chiều Bảo đã thoát chạy khỏi. Nó muốn quay
lại và bỏ chạy, nhưng cái gì đó đã nếu lấy bàn chân nó, cái tình người
đang trỗi dậy trong nó. Nó nghĩ là nó không thể cứu Nga, nhưng quay bước
bỏ đi như vầy thì nó không đành lòng. Nó vốn vĩ là một người tốt và
được giáo dục hẳn hòi. Sau một lúc suy đo cân nhắc, nó quyết định đi tới
gần để quan sát tình hình. Bảo bò trườn người sát đất để vươn tới gần
chỗ tàn quân khờ me. Nó dừng lại khi nó nhìn được mọi vật được rõ ràng.
Nga đang bị trói nằm trên một miếng ván trần truồng. Hai chân nàng bị
banh trói banh rộng sang hai bên. Khoảng 5 thằng khờ me cũng đang trần
truồng và dập dùi đụ Nga. Bảo thấy một thằng thì đang hì hục đụ nàng,
thằng khác thì đang nhét con cu nó vào cái miệng nàng, và một tên nữa
đang đứng bóp tàn bạo lên đôi vú của nàng. Hai tên kia thì đứng ngoài
coi. Nọn chúng hãm hiếp Nga rất tàn nhẫn, vừa đụ nàng vừa đánh nàng lên
mặt, lên người nàng. Thằng vừa đụ nàng xong ngã lăn ra thở, thằng đứng
bên ngoài coi đi tới tiếp tục chơi nàng. Tên này dùng tay của nó để thọc
mạnh vào lồn Nga, nàng thét lên như sắp chết. Bảo thấy nàng quằn quại
thân thể, nhỗm lên rồi lăn lộn, kêu thét không ngừng. Bàn tay cùa thằng
chơi nàng có đeo một cái nhẫn sắt, nó đã làm Nga đau buốt khi nó thọc
sâu vào chim nàng. Nó thọc sâu gần cả nữa cánh tay của nó trong chim
Nga. Bảo chợt thấy hai mắt Nga trợn trắng. Bảo biết là nàng đang rất đau
đớn vô cùng. Bảo ngó qua chỗ bọn khờ me để các khẩu súng, cách chỗ Bảo
đang nằm khoảng 20 mét. Bảo lấy một hơi thở thật sâu, rồi bắt đầu bò
tới. Vài giây phút vô cùng định mệnh này, dù tiếng gió thổi nhẹ qua tai
Bảo cũng đủ làm Bảo rợn hai hàng tóc gáy. Chỉ còn khoảng 5 mét là tới
cây súng AK, nhưng muốn lấy được Bảo phải đi ra khỏi lùm cây. Cặc Bảo
nhợt nhạt, mồ hôi ra như tắm, nó thấy xương sống bỗng nhiên lạnh toát.
Nó chùn lại, nó chợt thấy hình ảnh gia đình nó lồ lộ trước mặt. Nó rơi
nước mắt và muốn quay lại để bỏ chạy. Có nhìn về Nga và nỗi lòng nó xe
lại. Nó nhìn xuống đất, nó cảm thấy bất nhẫn vô cùng nêu nó phải quay
lại và bỏ đi. Nó nhìn vào những khẩu súng cách nó 5 mét, nó bỗng dưng
tái mặt và sợ hãi vô cùng….. Nó tụt lùi đi một chút như muốn bỏ cuộc, nó
nhìn Nga một lần nữa và thấy như Nga đã ngất đi trong sự?đau đớn mà
thằng khơ me vẫn tiếp tục chọc vào chim nàng thật sâu. Đột nhiên Bảo
chợt nổi giận và hai tay nó như bấu nát mãnh đất mà nó để tay. Bảo vùng
dậy và hét thật to, lao tới chỗ để súng, nó chụp lấy khẩu AK và bóp mạnh
cò khi chỉa ngay bọn khờ me. Cả 5 thằng khờ me hoảng hốt trước sự? xuất
hiện quá bất ngờ của Bảo, chúng chưa kịp nghĩ ra diều gì thì đạn đã bay
vào ngườị 4 thằng chết ngay loạt đạn đầu tiên, thằng đang để tay trong
chim Nga thì há hốc miệng như chưa biết đến cái gì vừa xảy ra, nó đứng
từ từ dậy và nhìn thẳng vào mặt Bảo. Bảo như con mãnh thú bước tới và xã
cả băng đạn còn lại vào người thằng khơ me. Bảo ngồi xuống sau khi giết
hết cả bọn khờ me đỏ, mắt nó đục ngầu, nó cảm thấy cay cay vì khói
súng. Bảo cảm thấy như nó đã kiệt sức, nó ngồi đơ ra đó mà như người
không hồn.
Vincent mở mắt ra nhìn vào đồng hồ, lúc nầy là 5 giờ. Nó nằm cả hai
tiếng dài để hồi tưởng chuyện quá khứ. Nó ngồi dậy bẽ người và đứng lên
đi vào phòng tắm mở nước xã vào bồn. Nhớ lời Mike dặn, nó đi tìm chai
rượu rồi rót vào ly. Nó uống ự? một hơi và cảm thấy lòng ngự? nóng bừng.
Nó vào lại phòng để đốt điếu thuốc, sau đó trở lại phòng tắm và ngã
người nằm sãi ra trong bồn. Rượu đã làm đầu nó hơi lâng lâng. Nó kéo
mạnh một hơi thuốc rồi nhẹ nhàng thỗi ra, nó cố làm chữ O nhưng những
giọt nước tung té đã làm làn khói như tan biến đi. Vincent thích những
chữ O, cái vòng tròn như để bao bọc những mảng đời nghiệt ngã, nó vung
tròn rồi dần tan đi như làn khói. Nó chợt ráng hình dung ra cô Kathy,
người mà nó sẽ gặp chiều nay. Nó quen Kathy qua mạng lưới làm quen trên
net. Nó theo lời chỉ dẫn của người bạn trong cùng sở làm. Vincent viết
tóm tắt con người của nó và nó nhận được hồi âm của Kathy một vài ngày
sau đó. Hai người bắt đầu tìm hiểu nhau qua những mẫu email qua lại hơn 4
tháng nay. Cuối cùng Vincent mạnh dạn mời cô ta ra ngoài để được gặp
mặt. Họ đã từ từ làm cái hẹn như đã đạt được để gặp nhau chiều nay.
Kathy cao 5’2 và nặng khoảng 100 như lời cô ta miêu tả. Cô ta làm thư ký
cho một văn phòng luật sư và đã ở Mỹ hơn 12 năm. Kathy sống một mình và
ở trong một khu apartment. Vincent thích cái tính trầm lặng của co ấy
sau nhiều lần nói chuyện tìm hiểu trên phone. Mọi thứ như có vẻ hợp với
nhau trong các vấn đề ở cuộc sống. Vincent chợt nghe tiếng bấm chuông
cửa, nó đứng dậy và ra khỏi bồn tắm với tay lấy cái khăn lau nhẹ cho khô
người rồi dùng luôn chiếc khăn đó quấn người để đi ra mở cửa. Cô em gái
út của Vincent đem tới cho Vincent các thứ để chuẫn bị một tiệc nhỏ
chiều nay. Nô ấy giúp Vincent dọn dẹp và chuẩn bị bàn ăn trong khi
Vincent đi thay quần áo. Nó chuẩn bị thật chu đáo cho cuộc gặp gở với
Kathy tối nay.
Bảo đã không cứu được Nga, dù mọi cố gắng của nó là vượt quá sức của
con người. Nga thều thào nói với Bảo khi nàng đang hấp hối trong tay Bảo
“hãy ôm lấy em sưởi ấm cho em giúp em ra đi được nhẹ nhàng”. Bảo đã làm
theo lời nàng muốn. Nó không hiểu nhiều về đàn bà, cho nên nó cũng có
lời nào nhiều để an ủi cho Nga trong lúc này. Nó chỉ ráng ôm chặt lấy
Nga, dùng hơi ấm của cơ thể nó để sưởi ấm cho nàng. Nó nhìn xung quanh
với một ánh mắt không hồn, không gian giờ đây đượm màu chết chóc. Những
con chim trên cành dường như cũng quá buồn thãm nên chẳng màng hót vang
khi vầng trời đang hự? sáng của ban ngày. Bảo đặt Nga xuống và dáo dác
nhìn xung quanh để tìm cái gì đó mà nó có thể đào cho Nga cái huyệt mô..
Nàng đã chết trên tay Bảo lúc nào đó mà Bảo không hay biết. Cái kiếp
con người sao mà khốn nạn và ngắn ngũi làm sao. Nó hì hục đào đất. Cái
nhìn cuối cùng vào mặt Nga trước khi Bảo bỏ nàng xuống mộ, nó thấy mắt
nó khô rang và cay cay. Nau khi phủ đầy đất và cắm vài bông, Bảo từ từ
đứng dậy, nó nhặt lấy khẩu AK nằm trên đất, rồi tiến về phía đông như nó
đã định.
Nó đói và không biết là nó đã đi bộ bao lâu rồi, nó dường như muốn
quị đi khi nó nghe tiếng còi xe in ỏi vang lên từ đâu đó. Nó dồn chút
hơi tàn để lê bước chân như là hông phải chân của nó nữa tiến về phía mà
nó đã nghe vang rền còi xe. Người tài xế xe như là ghê sơ. Bảo khi thấy
nó từ từ tiến tới với khẩu AK. Hai thằng bộ đội Việt nhìn cũng e ngại
Bảo, cả hai đều sờ lên bên mình và từ từ nâng cao súng. Bảo chợt đứng
lại, con mắt mỏi mệt của nó vẫn còn chút gì đó đáng sợ, nó khiến cả đám
người nhìn nó lạnh gáy. Bảo từ từ ngồi xuống, nó gượng hết tàn lực và
hét lớn “xin hãy cứu tôi” rồi lăn đùng ra đất.
Bảo rít một hơi thật sâu như lấy hết không khí bên ngoài vào phỗi khi
chuyến xe cam nhông vừa đi qua vòm cổng cửa khẫu biên giới Việt và Cam
Bốt ở Tây Ninh. Nó đang trên đường về nhà, và sẽ gặp lại tất cả những
người thân thương nhất trong đời nó. Cái cảnh miền quê với hai ruộng lúa
ở hai bên đường như là khung cảnh thật thân quen đang vẫy chào Bảo. Nó
cảm thấy vui vui trong lòng. Cái vầng mây trên trời sao hôm nay thật đẹp
và đáng yêu làm sao. Người Bảo cứ lâng lâng quyện vào khung cảnh mà nó
đã không được thấy suốt cả hơn năm trời. Suốt quãng đường về nhà, Bảo
lại trở về những ưu tư, ánh mắt nó đăm chiêu chìm trong suy nghĩ. Kế
hoạch như hoạch định, và giờ đây nó đang lo lắng để sao cho chu toàn.
Bảo cảm thấy lo lắng vô cùng. Nó bước vào nhà, cái chòi thì đúng hơn
theo hình thể, Bảo ngó xung quanh vắng teo. Ninh thấy đứa em gái út của
nó nằm chèo queo trên sàng ngủ, cuốn tập học thì rớt sang một bên. Nó
không thấy mẹ nó và hai đứa em còn lại. Nó thở dài và ngồi xuống để
nghĩ. Cặp mắt nó vô tình nhìn thấy cái gì đó là lạ so với lúc trước đây,
nó xoay người nhìn thẳng vào để được nhìn cho rõ hơn. Nó thấy tấm hình
mẹ nó đàng sau hũ cắm nhang….. Bảo như muốn quị xuống, trời như muốn tối
xầm. Như các đứa em nó kễ lại, mẹ nó qua đời sau vài tháng Bảo ra đi.
Só biết mẹ nó đã có ý định chết sau cái đêm bị làm nhục. Nhưng nó đã
chưa bao giờ nghĩ ra là mẹ nó có thể rời bõ nó vĩnh viễn. các em nó nói
thêm rằng, cha của nó cũng đã qua đời trong tù vì chịu không nổi các cơn
sốt rét. Chỉ có hai hàng nước mắt rơi dài trên mặt Bảo như là cái duy
nhất cho biết rằng nó vẫn còn đang sống. Nó bất động và vô cùng im lặng
từ lúc nó thấy tấm ảnh mẹ nó trên cái tủ thờ. Đứa em út nó thì ôm chặt
lấy cổ Bảo như không muốn rời. Sai đứa còn lại thì ngồi im thin thích.
Cả tuần lễ sau đó nó chỉ nói võng vẹn một câu với các em nó “chuẩn bị
những thứ cần thiết để đi xa với nó”. Các đứa em nó chỉ yên lặng làm
theo. Nòn Bảo, nó đi đâu đó suốt ngày cho đến khuya mới về nhà. Nó đang
âm mưu gì đó. Nó lãng vãng ở khu mà chỉ có những người được gọi là cán
bộ ở, nó dò hõi và thu thập tin tức. Một đêm nó về nhà và gọi tất cả các
em nó dậy, và bảo rằng cả nhà sẽ đi rất xa trong đêm nay, và chờ nó làm
xong một việc thì khi nó về là đi ngay. Nó chỉ nói có vậy rồi biến mất
tiêu với một vật sáng quắc mà nó lấy ra từ trong túi mà nó đem về từ Cam
Bốt.
Bảo cắm sâu con dao trên bàn khi nhìn hai đứa con gái mà nó bắt trói
lại và lột hết quần áo. Một lão già với cái đầu chảy đầy máu bị trói
chặt vào ghế. Đó là lão già mà năm xưa đã đụ và làm nhục mẹ nó trước mắt
nó. Hai đứa con gái là con của hắn. Bảo muốn giết chết lão già ngay,
nhưng những cảnh máu me đã quá đủ trong đời Bảo, nó đã kế hoạch để trả
thù trước khi nó rời xa quê hương và làm an ũi phần nào cho mẹ nó. Những
cái cảnh hiếp dâm hay cụp lạc không còn lạ với Bảo, nó biết quá nhiều
rồi. Nó muốn lão già chịu đự?g cái khũng khiếp cảnh người thân bị hãm
hiếp. Nó không muốn máu đỗ nữa, nhưng sự?căm thù thì thúc đẫy lương tâm
của nó bị quằn đi. Nó dùng dao để cạo hết lông chim của hai đứa con gái
và nhét hết lông chim vào miệng lão già. Nó bắt một đứa con gái phải bú
con cu của lão già trong khi đứa kia phải đưa chim lên miệng lão già và
bắt lão già phải bú chim con ruột mình. Sự?loạn luân mà Bảo đã đang làm
là để trả thù, cái thù không thể nào phôi pha trong lòng nó cho đến ngày
nó chết. Bảo lấy vải che mắt cho cả ba cha con lão già sau một lúc hành
hạ, nó đạp lão già ngã xoài ra đất và bắt hai đứa con gái chơi lão. Mà
bọn họ đều kinh hoàng và sợ chết, nên chúng chỉ yên lặng làm theo lời
Bảo. Nó bắt lão già phải bú chim thật sự? nó nghe tiếng rên của đứa con
gái và nước dâm thủy trào ra từ chim, nó mới chịu tin. Còn đứa kia, Bảo
bắt phải dọc con cu lão già cho cương lên rồi nhét nó vào chim. Lão già
có thể đã dùng nhiều sâm dược, con cu hắn vẫn cương lên mặc dù không
cứng lắm. Đứa con gái bắt đầu nhét con cu cha mình vào lồn nó và nhấp
lên nhấp xuống như lời Bảo nói. Na cha con chơi nhau và rên la không
ngừng. Bảo lặng lẽ đi ra ngoài và bỏ đi luôn, Bảo để lại cái cảnh tượng
loạn luân vẫn còn đang tiếp diễn. Nó đỗ ngang chiếc xe honda và mở cho
xăng chảy ra ngoài, khi nó đi tới cửa, nó liệng cái diêm quẹt đang cháy
trên tay nó và ngọn lửa bùng lên khi nó chạy thục mạng vào trong đêm
tối. Nó biết rằng ai đó sẽ chạy vào cứu lữa, và họ sẽ phát hiện cái cảnh
loạn luân của một gia đình được gọi là cách mạng cao cấp nhất tĩnh.
Bảo cõng đứa em gái út của nó trên vai khi nó quá mỏi mệt sau một
chặng đường đi bô. Hai đứa em, một trai là thằng em kế Bảo trong nhà đi
sau cùng, và đi giữa là đứa em gái kế út. Cả nó và em nó đã cố gắng vượt
rừng trong đêm và đi trên đường ban ngày để xuyên qua cái lãnh thổ Cam
Bốt. Chúng nó đói khát lắm nhưnh không ai nói tiếng nào. Bảo thì phải
chờ cho đêm xuống, nó tìm đến các làng và xin hay cướp lương thự? cho
các em nó. Bảo vỏn vẹn chỉ có hai mươi mốt tuổi đời, mà khuôn mặt nó
giống như ngoài ba mươi. Cái tối đó Bảo nhìn thấy cái cột biên giới, nó
quay lại nhìn vào các em nó, hai mắt rưng rưng nước mắt, các em đều sợ
và khóc theo nó. Nó dặn em nó là khi nó nói “chạy” là phải chạy cho thật
lẹ và cúi thấp đầu xuống. Nó cõng đứa em gái út nó lên lưng, và dặn
thêm hai đứa còn lại là dù có thấy gì xảy ra, tụi nó vẫn phải chạy cho
nhanh đến chỗ lá cờ Liên Hợp Quốc. Nó dặn đi đặn lại thật kỹ như cho các
em nó nhớ tận trong đầu. Từ đàng xa, nó chỉ cho các em nó cái trại tỵ
nạn, rồi bất thình lình nó hét lên “chạy”. Vai của Bảo như trùng xuống
vì đứa em trên lưng sau khi nó cố chạy mà vẫn cố ý lùi lại sau một chút,
nó muốn các em nó phải ở trong tầm mắt của nó để nó được yên tâm. Hai
đứa em đã chạy vào cái cổng trại tỵ nạn, Bảo thấy có ai đó ôm lấy chúng
và bế chúng lên. Bảo vẫn còn khoãng 50 mét xa từ cổng trại, nó chợt nghe
tiếng súng nổ vang từ sau, nó xoay đầu lại nhìn. Nó như hoảng hốt khi
thấy cả một đám người tay cầm súng rượt bắn vào nó từ đằng xa. Nó bỏ đứa
em gái út xuống và ôm nó lên trên ngực, nó muốn che đạn cho em nó. Nó
không còn xa lắm để tới cái bầu trời tự do, bước chân nó bỗng nhiên nặng
trĩu, nó cảm thấy nóng bỏng ngay ngự? nó, cái gì đó đâm vào nó từ sau
lưng. Bảo thấy hơi thở mình trở nên nặng nhọc, nó nhìn về cái cỗng trại
và nhẹ đỡ đứa em nó xuống đất. Nó nói lớn vào tai em nó “chạy”. Đứa bé
gái chỉ hơn 9 tuổi đầu đang chạy về phía trại tỵ nạn, nó không hiểu là
nó đang chạy cái đoạn đường tử thần, nó vừa chạy vừa khóc, lâu lâu nó
quay lại nhìn người anh nó càng lúc càng xa nó. Bảo thét lớn “chạy đi”
khi thấy em nó quay đầu nhìn lại nó. Bảo té nằm xắp xuống, nó thấy rất
nhẹ nhàng, nó không thấy đau nơi ngự? nữa, nhưng trước khi nó té, nó
thấy máu nó đang chảy ra ngoài như một dòng nước. Nó đã bị trúng hơn 4
phát đạn từ sau lưng. Bảo ráng ngẩn đầu lên để tìm em nó và nó mỉm cười
như đã mãn nguyện khi thấy một số người ào ra ngoài cổng và bế đứa em
gái út nó lên. Nó nằm đó nghe gió thổi bên tai, cái cơn gió mùa thật
lạnh nhưng không làm Bảo lạnh hơn được nữa, nó cảm thấy mùi đất thật dễ
chịu và rất ấm áp cho nó ở phút giây này. Bảo chợt trong thấy mẹ nó đang
cười nhìn nó, nó như muốn khóc và muốn nhào tới để ôm lấy mẹ nó. Cái
đầu Bảo thở nên nặng nặng, nó không còn thấy cảm giác gì trên cơ thể nó
nữa. Ninh liệm đi và không còn hay biết gì nữa.
Tiếng xe đậu lại và tắt máy ở ngoài sân, Vincent vén cái màng cửa
nhìn ra ngoài. Chiếc Camry 2 cửa đậu ngay ngoài sân nhà nó, một cô gái
nhẹ nhàng mở cửa bước ra. Vincent nhận ra đó là Kathy như đã được xem
hình trên computer rồi. Càng mặc cái váy ngắn ngang đùi, cái chân nàng
thon thã trong bộ váy đó làm sao thật khó tã. Nàng tháo đôi kính râm để
nhìn lại cho kỹ cái số nhà như là cho chắc chắn. Nàng đi tới cửa,
Vincent đang nhìn nàng mà quên đi chuện mở cửa cho nàng. Nó giật mình
khi nghe tiếng chuông reo, nó vội bước tơi cửa để mở. Kathy ở ngoài có
duyên hơn trong hình, cái khuôn mặt không đẹp lắm nhưng có cái duyên
ngầm ẫn dấu đàng sau, làm cho Vincent hơi lúng túng. Hàm răng nàng thật
xinh như một đóa hoa trên khuôn mặt nàng khi nàng hé môi mĩn cười chào
Vincent. Thấp hơn một chút là đôi vú xinh xinh đang khuất mình trong lớp
vãi mõng và cái bra. Vincent chợt cảm thấy rạo rực trong người. Có lấy
làm lạ cho bãn thân nó cái cảm giác đó mà nó đang lung tung trong đầu
Vincent. Nó mời Kathy ngồi vào bàn đã dọn sẵn do cô em gái. Cincent tự
dưng nhìn Kathy không chớp mắt. Nó chợt nhớ lấy lời Mike, nên vôi mở
chai rượu ra và rót thật đầy. Nó rót cho Kathy một ly luôn, nàng đã từ
chối nhẹ ban đầu, nhưng khi Vincent nài nỉ, nàng đồng ý uống một ly. Nữa
ăn thật ngắn ngũi, nhưng cả Vincent và Kathy đều có vẽ ưng ý trong trao
đổi qua lại. Cincent mời nàng ra ngồi salon để nghe nhạc và uống thêm
chút rượu. Vincent đã có say say khi nó khui thêm chai rượu thứ hai. Cuã
như lời Mike nói, cái men rượu đã làm Vincent mạnh dạn hơn, thoãi mái
hơn, và hầu như nó đang đi ra khõi cái con người vố vĩ khắc khỗ và vô
cùng im lặng của nó. Nó không có tí ngại ngùng hay e thẹn khi nắm lấy
tay Kathy và đưa lên môi hôn nhe.. Nó quàng qua vai nàng khi hai người
ngồi ở salon. Cái men rượu cũng đã giúp nàng Kathy, nàng hơi đõ mặt và
thoãi mái trong cử chỉ. Nàng cũng thấy ngại khi Vincent choàng tay qua
vai nàng. Nhưng cái men rượu nóãnh hưởng nhiều trên Kathy hơn là trên
Vincent. Từ lúc sang Mỹ đến giờ, Vincent không ít thì nhiều cũng học hõi
qua phim ảnh những màng vân vê và đú đỡn của những cặp giai nhân tình
tứ. Nó hấp thụ cái bãn ngã này nhanh hơn là những buổi giáo dục học
đường. Có lẽ ai cũng cảm thấy như vậy trong cuộc sống hàng ngày trên cái
xứ văn minh nầy. Nim đồng hồ đã chỉ qua con số 10, bàn tay vincent thì
bây giờ đang ở trên đùi nàng Kathy, không còn vai hay mái tóc nữa. Vái
ly rượu thứ hai mà Kathy vừa uống cạn đã làm nàng từ tư thế ngồi ngay
ngắn chuyển sang nghiên nghiên và vai nàng thì sát cạnh vai Vincent. Cái
phone cầm tay Vincent chợt reng đã đưa Vincent trở lại thực tại, nó lấy
phone ra từ trong túi áo và nghe. Giọng của Mike vang trong phone thân
hõi diễn tiến sự?tình. Giọng hắn bỗng nhiên hạ xuống và âm thanh cũng
nhỏ dần. Hắn nói cái gì đó như rất bí mật vào tai của Vincent. Sau một
lúc Vincent tắt phone và trở lại với Kathy. Nó ngồi xuống nắm lấy tay
nàng hôn không ngơi. Cay còn lại thì du lịch xuống vùng đùi, và không
thấy một phãn ứng nào từ Kathy. Nàng gần như thấm rượu, nhưng tâm trí
nàng vẫn còn hơi thăng bằng. Chợt Vincent chồm lên, môi nó tìm miệng
Kathy và hôn nàng. Bàn tay Vincent giờ đây không còn chút e thẹn, tay nó
nhè nhẹ vân vê đôi vú của Kathy, và tay kia đang phiêu lưu xa hơn nữa
xuống dưới. Cathy ngã ngữa ra khi Vincent chồm lên để hôn nàng, nàng hơi
vùng vậy khi Vincent thọc vào vùng cấm. Nhưng sức nặng của Vincent đã
làm nàng không thể thoát ra. Vàng dùng tay để ngăn tay Vincent lúc này
đang bắt đầu tuột sợi dây kéo của váy. Nàng nói “đừng anh…đừng anh” và
“anh say rồi”. Nhưng men rượu đã giúp Vincent như không nghe rõ lơi nàng
nói. Cay Vincent càng lúc càng trở nên mạnh bạo, nó như đã tuột được
tới đùi chân Kathy cái váy. Nái quần xi líp màu đen và mõng giờ đây là
cái mục tiêu thứ hai mà tay của Vincent phải làm. Vincent bỗng thay đổi
thế đang nằm của mình, nó đã đè hẵn Kathy nằm dài trên ghế sô pha. Vai
chân nó ráng đưa vào giữa hai đùi nàng. Kathy thì kháng cự?lại bằng cách
kẹp chặt lại chân nàng. Một tiếng “bặt” chợt vang khi Vincent đã hơi
mạnh tay làm đứt cái xi líp của Kathy. Nincent tay cầm xi líp nàng dơ
cao lên để xem, cái mùi thơm thơm thật đã toát ra từ đó làm Vincent ngây
ngất. Cái hiệu Victoria này thật độc đáo, Vincent nghĩ khi thấy nhãn
hiệu của cái xi líp Kathy. Nùng với men rượu, Vincent chợt cảm thấy hứng
vô cùng, nó luồn đôi tay nó dưới áo của Kathy và bóp ngay cặp vú nàng.
Cái cú thọt tay đó đã bứt tung giàn nút vốn chỉ để khép hai cái cánh áo
mõng manh, và làm trượt luôn cái xú chiên đi lên. Bộ ngự? Kathy quã thự?
là bộ ngự? đồng trinh. Nó nhọn quắt và vô cùng đẹp. Vincent tụt người
xuống và hơi thô bạo bú lấy vú Kathy. Nàng như đã ngấm rượu, sức phãn
kháng như yếu đi, và nàng đang phó mặc cho Vincent tung hoành ngang dọc
trên cái cơ thể mà nàng chưa bao giờ có ai rờ đến. Hai chân nàng giờ đây
dang rộng ra sau một hồi ráng sức che lại sự?trần truồng của mình.
Vincent vừa bú vú vừa bóp mạnh cái vú kia, nó nghe tiếng rên của Kathy
từ từ dài ra hơn bao giờ. Cái quần đang mặc trên người Vincent cảm thấy
nó trở nên chật chội vô cùng, nó ngồi nhỏm dậy và cởi ra. Vã thân thể
trần truồng của Kathy giờ đây lồ lộ ra trước mắt Vincent khi nó ngồi cao
lên để cởi quần và nhìn xuống. Lông mu lồn của nàng thật đẹp và được kỹ
càng cạo gọt. Vincent quì lùi về đàng sau, nó để cái miệng nó vào lồn
Kathy rồi bú ngay. Niệng nó ướt đẫm vì dâm thủy từ lồn Kathy tuôn ra,
nàng đã cố chống cự nhưng sự đụng chạm da thịt với Vincent nãy giờ cũng
đũ để nàng nứng lên như chịu hông nỗi. Cincent đút cái lưởi nó sâu vào
chim Kathy, nó thấy hai chân Kathy tự?dưng dang rộng hơn như để giúp nó
bú được sâu hơn trong chim nàng. Nó mãi miết bú lồn Kathy, đây là lần
đầu tiên trong đời Vincent đã bú một cái lồn thật sự hông phải là xem
phim hay chứng kiến người khác làm vậy. Nó bú mãi mê, lưởi nó như díng
chặt trong lồn nàng lúc này. Nathy ngã ngữa đầu vừa thở và vừa rên la.
Vàng như không còn chịu đự?g được lâu hơn, hơi thở nàng càng ngắn hơn,
tay nàng tự?tìm vú của mình và tự? bóp nhéo nó. Một dòng dâm thủy đỗ vào
mặt Vincent như làm nó tĩnh lại, nó vội chồm lên người Kathy và tay nó
tự dẫn cu nó đến chim nàng. Kathy nâng mu nàng lên để cho nó đút vào,
nàng không còn sức nhiều hay suy nghĩ nhiều hơn trong lúc này, nàng muốn
thấy cu Vincent đi vô nàng, và nàng muốn nó ngay bây giờ. Kathy rú lên
cùng với tiếng la của Vincent khi cu nó lút sâu vào lồn nàng sau khi nó
nín thở để ráng đẫy mạnh vào trong. Vincent tuôn hết tinh khí vào ngay
cái cú thọt vừa lút vô lồn Kathy. Nó đỗ vật người lên Kathy, nó cũng
không chịu nỗi cơn nứng của nó. Cú đụ đầu tiên trong đời nó quá nhanh
!!! Cả hai như ngừng lại để thở ra thở vào như chó thở khi trời nóng
tháng ba.
Cả hai trần truồng trên ghế sô pha, chúng nó ôm nhau, tay trong tay,
miệng trên miệng, nằm đó như để lấy lại sức. Mike đã dặn Vincent trên
phone là phải chơi nàng ngay, phải bú lồn nàng, phải bóp nát vú nàng,
phải liếm hết từ chân cho tới đầu, phải thấy nàng chãy nước như đi đái,
và như vậy nàng mới phê. Tất cả chiêu thức Vincent làm hết, chỉ có cái
dập dùi là thất bại ê chề. Nó nghe Mike nói phải dập dùi lồn nàng ít
nhất 10 phút trước khi xuất tinh. Nó chỉ có 1 giây đúng để trút hết khí
huyết vào chim nàng. Nó cảm thấy nó già đi rồi. Nó đã bõ lở tuổi thanh
xuân cùa nó để tiếc nuối là không chơi như vầy từ sớm hơn. Cuộc đời
nghiệt ngã của nó đã cướp đi cái thú đau thương mà sung sướng này. Nó
chợt thở dài và lăn xuống ghế.
Cái phone chợt reo vang, Vincent đã biết ai thường gọi nó vào cái giờ
này hàng đêm. Giọng của Mike vang lên, nó hõi Vincent sự việc diễn tiến
như thế nào. Vincent thích cái vô tư và trẽ trung của Mike, nó nhỏ hơn
Vincent nhiều lắm khoãng tuổi của em út Vincent thôi, nhưng chơi với bạn
rất điệu nghệ và tốt bụng, hơn nữa nó thích em gái út của Vincent !!!
Chuyện nó hết lòng chăm lo cho Vincent không chỉ tình bạn, mà còn chút
gì đó cho riêng tư nó nữa. Cái lần đầu tiên đến nhà Vincent, nó gặp
Cindy, cô em út của Vincent là tim nó như tìm được bến đổ, nhưng cái thú
lăn nhăng và đam mê nhục dục của nó đã là như một trở ngại nhỏ trong
tiến trình dụ dỗ tim Cindy. Nó có quá nhiều quan hệ trai gái trong đời,
nó chơi bời và hiểu biết rành rẽ các thứ mà một người thường ăn chơi
biết đến, hơn nữa nó lợi dụng cái mã phong nhã đàng điếm nhưng đẹp trai
của nó đến khai phá những gì trên người các cô gái mà nó quen. Nhưng cái
hương vị trinh nguyên và trong trắng của con gái thì nó chưa bao giờ
được biết, các cô gái trong đời nó được thưởng thức thì đến với nó sau
một hoặc vài lần dang dở trong tình yêu. Cái mà Mike thấy thiếu vắng
trong đời la gái còn trinh, và Cindy thì là người có thứ đó. Mike thường
bi bô với bạn bè là nó là Don Juan trong truyền thuyết dâm dục văn học
xứ Tây Ban Nha, nó thường moi óc nó ra đễ tìm kiếm cái giai cấp nào của
những người con gái trong xã hội mà nó chưa có dịp được nếm qua trên
giường với nó, và nó quá quê độ khi một thằng bạn nói rằng cái chữ trinh
còn thiếu sót trong tự điển ăn chơi của Mike. Nó không thể tha thứ cho
nó cái thiếu sót quá lớn lao này. Nó tìm khắp mọi nơi, trên internet,
trong sở lam`, qua người quen, và tất cả cơ hội gần guĩ được bọn con
gái, mọi cố gắng đều thất bại. Cái xứ sở này thì quá khó khăn đễ tìm chữ
trinh trắng !!! Nó không dám đụng vào các cô vị thành niên, nó không
quá điên như vậy. Nua những buổi tâm sự với Vincent, nó thấy cái cơ hội
ngàn năm một thở này đang trong tầm tay, và nó không thể nào đễ cho qua.
Chưng khi gặp Cindy, nó có những ý nghĩa lớn lao hơn cái chuyện chim
chuột mèo đồng, nó chợt phát hiện ra rằng trong tâm hồn bẫn thĩu của nó
trỗi dậy ý niệm trong sáng hơn. Quã là cái trinh nguyên có rất nhiều
mãnh lự? mà nó chưa hề hiểu ra trong suốt ba mươi mấy năm làm người của
nó. Mike không dám khoe khoang lớn lối cái kinh nghiệm ăn chơi của nó
với bạ bè nữa, những cái nhìn lại và rút tĩa kinh nghiệm sống đã làm nó
trưởng thành ra hơn. Nó thấy như là nó nhỏ lại khi đối diện Cindy. Nái
bóng dáng nàng càng ngày càng đi sâu vô trong óc nó như là đang tẫy rữa
cái dơ trong đó. Nó đã yêu nàng Cindỵ
Vincent tường thuật sự? tình rất cặn kẽ cho Mike nghe, nó nghe Mike
cười lớn và sặc sụ trong phone. Nó nói luôn một tràng rất dài với
Vincent, nó hạ giọng nói thật nhỏ như là rất quan trọng và là rất ư bí
mật……Vincent cúp phone mà lòng như được tưới mát. Nó suy nghĩ gì đó thật
lâu, rồi vớ lấy gói thuốc lá và đi ra ngoài sân. Kathy thì vẫn còn nằm
trên ghế sô pha, nàng vói nhẹ tay đễ lấy cái áo rơi trên sàng và khoát
nhẹ lên trên người như muốn che lại cái sự lõa lồ của mình. Nàng lặng lẽ
nhìn Vincent nói chuyện phone, và thấy chàng đi ra ngoài. Cái cuộc giao
hợp này là lần đầu tiên của nàng, một cảm giác đau đau trong háng như
vẫn còn âm ĩ. Nhưng nàng nhẽn miệng cười như thõa mãn gì đó. Đã ba mươi
bốn tuổi đời, nàng chưa có bao giờ được trãi qua cái thú vui và sương
sướng này. Cái cảm giác lạ này sao mà quá dụ dỗ đi thôi. Cất chợt nàng
đưa tay tìm tới chim nàng, cái gì đó vẫn còn ương ướt như chưa khô động
hẵn dưới vùng đó. Cái men rượu Remy vẫn còn thoãng qua và lay lất trong
đầu nàng, nàng bỗng thấy thèm nó, nàng với tay qua bàn đễ lấy cái ly
rượu mà Vincent uống chưa cạn trên bàn. Nàng nhìn xung quanh căn phòng
khách, mọi thứ như đặt đễ đúng phương cách, cái ánh sáng nhàn nhạt tõa
ra như không đũ vươn tới mọi vật treo trên tường, nó làm khung cảnh của
căn phòng như được huyền dịu hơn. Cảm giác nong nóng trong ngự? trỗi dậy
sau khi trút cạn ly rượu, Kathy như muốn say đi một chút, nàng đễ tuột
cái áo che khuất bộ ngực nàng xuống đất, nhưng nàng cũng chẵng có ý lượm
nó lên lại, tất cả cái gì trên cơ thể nàng đã được Vincent liếm và nếm
hết rồi, nàng nhớ cái cảm giác lành lạnh và nhột nhạt khi lưởi Vincent
chạm vào thân thể nàng. Nghĩ tới đó, nàng bỗng dưng thèm muốn, cái sự
dâm dục nỗi lên, nàng có cảm giác háng nàng đang ri rĩ chãy ra chất
nhờn, cái rùn mình và khoái lạc đã làm nàng nhắm mắt lại, nàng dũi dài
chân ra và như đang đợi Vincent trở lại……..
Bảo từ giã cái trại tị nạn ở Thái Lan sau hơn một năm vật vã đợ chờ
thũ tục giấy tò. Nó đi qua cơn hiễm nguy ngặc nghèo nhờ những người bác
sĩ tận tâm cứu chữa. Mọi người đã nghĩ rằng nó đã chết sau hơn một tháng
liền nằ miên mang trên giường bịnh. Các em nó đã kễ cho nó nghe những
ngày đầu khi một người lính Thái lượm xác nó nằm ngoài lằn biên giới. Nó
hiểu cái may mắn của nó. Nó trở nên vui tươi hơn và nói nhiều hơn, cái
đó đã giúp các em nó dễ dàng trò chuyện với nó nhiều hơn. Cái không khí
xung quanh nó như xanh tươi trở lại, nó cố không nghĩ tới chuyện đã qua
trong cái quá khứ mà cách nó không quá một tầm nhìn về hướng đông, nơi
nó và các em nó đã thự? hiện thành công cú vượt biên có một không hai
trong cuộc đời. Ninh hít sâu vào phỗi nó làn không khí tươi mát khi nó
bước chân xuống phi cảng quốc tế San Francisco, nó đi đằng sau các em nó
và hướng tìm xem trong đám đông có ai đó đang dương cái bãng đề tên
tuổi các anh em nó. Nó hướng về một người đàn ông cao cao phía ngoài,
cái chữ Bảo màu xanh đậm trên tấm bãn giấy lớn. Nó chỉ cho các em nó và
tiến tớị
Bảo miệt mài học hành và làm việc. Nó vào trường đễ tiếp tục cái mà
nó phãi trã một giá quá mắc đễ có. Nó vốn vĩ thông minh, nó học thật
le.. Nó vừa làm vừa học mà chẵng có ai theo kịp nó trong lớp. Nó lo
chuyện ăn ở cho tất cả các em nó luôn, nó không hề phàn nàn bất cứ
chuyện gì. Cái apartment như cái tỗ nhộng chứa đầy sách vở của nó và các
em nó. Nó hầu như quên cuộc sống xung quanh nó, nó đi làm hơn mười
tiếng đồng hồ một ngày, và lao vào việc học thật hăng háịCái ngày nó
bước lên nhận cái bằng đại học, nó chợt nhìn lại cái quãng đường nó đã
đi qua, mười năm chẵn, mười năm đắm mình trong học hành và làm việc. Nó
nhận cái job mới sau khi ra trường, nó thay đổi nhiều thứ trong sinh
hoạt cuộc sống, các em nó thì ra trường sớm hơn nó. Nó mãn nguyện lắm
khi nhìn các em nó thành công trong đời. Sau cơn mưa thì trời lại sáng,
cái câu nói đơn giãn mà thấm thía trường đời làm sao.
Vincent trở vào trong nhà, nó tìm ly rượu trên bàn, nhưng cái ly
trống trơn cạn khô. Nó chợt nhìn Kathy đang như lõa lồ trên sô pha, hai
mắt lơ lơ màng màng. Nàng đang thã hồn nàng đi đâu đó. Nó thầm đoán xem
nàng đang nghĩ điều gì. Nó đỗ thêm rượu vào ly, và nóc cạn. Nó muốn có
thêm sự?mạnh dạn và nong nóng trong người. Nó nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh
Kathy, nó ngắm nàng nằm từ ngón chân cho tới mái tóc. Thân thể nàng thật
đẹp trong mắt Vincent. Đôi chân nàng dài và thon thã làm sao, nó trắng
và làn da thật mịn. Ánh mắt của Vincent tiếp tục quét dần lên phần trên,
nó hơi cuối người thấp hơn đễ như có cái nhìn gần gũi hơn vào vùng háng
Kathy. Cái mu nàng thật đẹp, nó cong lượn và được phù dọc theo là những
sợi lông. Cái nhìn chầm chậm như là muốn ghi nhớ hết các chi tiết, nó
cảm thấy cu nó như lớn dần dưới quần. Cái cặp vú tròn trịu và xinh xinh
nhô thẵng như hai vùng đồi, chúng sãi cong đều xuống và nhập chung lại
dưới cái khe ngực như tạo ra cái vự? lún chìm sau đôi vú. Vincent nuốt
ự? nước miếng và cu nó cứ dần dần to ra. Nó đưa tay lên sờ đôi vú Kathy
và xoa nhẹ đầu vú, tiếng rướn rên của Kathy như là ngọn gió thỗi bùng
chùm lữa dâm dục đang từ từ dâng lên trong Vincent. Nó cúi người xuống
và vừa bú vừa bóp đôi vú Kathy. Cò càng lúc càng gia tăng cường độ, nó
bóp mạnh hơn và như là cắn nhai vú chứ không còn bú nữa. No thấy Kathy
quằn quại người nàng càng lúc càng nhiều. Hai chân nàng từ từ dang rộng
ra, một chân nàng như vô tình gác lên vai Vincent khi chân kia tuột dần
và rơi thòng xuống ghế. Vincent bỗng thôi bú vú, nó chợt đứng dậy, nó
khom người xuống và bế xóc Kathy lên. Hai tay Kathy tìm vai Vincent khi
thân thể nàng bị nhấc hõng, mắt nàng vẫn nhắm như lúc đầu nhưng hơi thở
thì đã như sâu hơn và miệng nàng he hé mở nhỏ ra. Nincent bế nàng vô
phòng và nhẹ nhàng đặt nhẹ kathy xuống giường, nó từ từ cởi hết quần áo,
cử chỉ nó như là hoàn toàn thong thã, nó đã học rất lẹ làng sau cú chơi
cụt cởn lúc đầu. Hó đễ Kathy nằm trong tư thế nữa người trên giường và
hai chân thòng xuống đất, nó hơi mạnh tay banh chân nàng ra và dùi cái
đầu nó lên mu lồn nàng. Nó liếm hết không chừa mãnh da nào xung quanh
chim Kathy, nó lượn cái lưởi xa xuống đùi nàng, mỗi cái liếm của Vincent
giờ đây làm cho Kathy rên rĩ dài hơn. Một chút nước chãy ra từ lỗ chim
Kathy, Vincent liếm luôn. Nó dùng hai tay nó banh rộng chim Kathy và
thọc cái lưởi nó vào sâu như muốn liếm hết cái chất đang ri rĩ chãy ra
từ trong đó. Nó càng liếm và hai tay nó mạnh hơn khi nó thấy một cái lỗ
hút sâu ở tuốt trong chim Kathy chứa đầy chất trăng trắng. Hai tay Kathy
giờ đây như muốn bấu rách cái miếng vãi trên giường, nàng run người sau
mỗi cái chọt sâu bằng lưởi của Vincent. Vincent chồm người lên. nó thấy
khuôn mặt Kathy như muốn tắt thở, nàng như là chết há miệng thật rộng
đễ đớp lấy không khí xung quanh. Cả hai tay Vincent như đang nhào nát
hai cái vú, miệng nó tìm miệng Kathy và ùng ục khấy sâu vào miệng nàng.
Nó chợt cảm thấy cu nó bị vướng cạnh gường, nó luồn tay và cầm con cu nó
đễ dẫn tới chim Kathy. Có hì hục nhét vào, nhưng càng nhét nhanh và
mạnh, cu nó chỉ trợt xuống và lên trên mu lồn Kathy thôi. Nã vùng háng
Kathy ướt nhèm nhẹp lúc này, cái mùi hăng hắc của dâm thủy nàng xông lên
khi hai cái thân thể nóng hỗi đang làm căn phòng nhỏ bé thiếu đi không
khí. Vincent thấy tay Kathy chạm con cu nó sau một hồi nó cố đút vào mà
vẫn trật ra trật vô, nàng nắm con cu Vincent đưa tới cửa mình nàng và
giúp nó đi và nàng. Vincent không kiềm chế được cái đẫy thật mạnh, cu nó
thọc một cái lút cán và đi sâu vào lồn Kathy. Cathy rướn người nàng lên
và hét to. Cái cú chọt quá ư là bạo tàn và dâm dục, nó như xé nát chim
Kathy trong phút giây này. Cdúng như Mike nói, cái cú thứ hai mới là
thật sự? chơi. Nincent bắt đầu dập dùi lồn Kathy từ từ và nhịp nhàng.
Hai chân Kathy co quặp lại và như cong quặp trên lưng Vincent, nàng ráng
chồm người lên đễ như cấu cái lưng Vincent luôn. Vincent càng lúc càng
dập thật mạnh, giờ đây nó như con thú đã lâu rồI chưa được nhai mo?n mồI
thơm ngon. Càng dập dùi Kathy, Vincent càng thêm hứng, nó gia tăng nhịp
độ, nó thở ra hít vào nhiều hơn bao giờ. Vincent giờ đây như sống bằng
con người khác, cái thú dâm dật và nhục dục đơn giãn trong con người nó
trở lại. Nó cảm thấy nó nứng và muốn những chuyện như vầy quá đổi. Nó
hơi nhăn mặt và hơi thở nó đứt đoạn, nó ráng dập dùi mạnh hơn và muốn
kéo dài sự hoan lạc vô cùng này. Có chợt cảm thấy hai đầu gối nó rung
rung, qui đầu của con cu nó như căng hết cở và vô cùng nhạy cảm, nó nín
thở, nó ấn mạnh hai tay nó lên giường, nó gồng người và khí nó tuôn vào
chim Kathy như vòi nước. Nó giự? mình nó lên vài cái, những giọt tin khí
như còn tồn đọng đã theo cơn giự? mà tuôn ra. Nathy thì cong người và
Vincent thấy gân cỗ nàng đang căng cực kỳ, mu nàng di chuyển, nó giật
mạnh lên vài lần. Cái cử động sau cùng mà Vincent thấy ở kathy là môi
nàng như nhợt đi, hai con mắt lộ cả con ngươi, miệng há hốc và chân nàng
sụi lơ. Nàng đang sung sướng quá đô..
Cả hai cùng thi nhau thở. Cả hai đều nằm yên như chết, chỉ có tiếng
phì phò thở vắt và kéo hơi như chưa từng được thở. Mồ hôi đỗ ra hai bên
trán của cả hai người. Không khi xung quanh sao trở nên thiếu thốn, cái
nóng của của mùa hè sôi sục trên đất Cali như không sánh bằng. Chợt cả
hai cùng ngữi thấy một cái mùi hăng hắc, cả hai cùng cảm thấy co chung
một sự? suy nghĩ, cái thú đau thương sung sướng này như chưa trọn vẹn,
cái cú chơi thứ hai dường như chưa đũ, cả hai đều chung sự?nghĩ ngợi cho
sự? dâm dục này là mãi mãi, bất chợt cả hai cùng tìm môi nhau và dính
chặt lại. Kuộc đời thật là ngheiệt ngã và bất công, sao không để Vincent
và Kathy được gặp nhau sớm hơn nữa. Cú hôn kéo dài cho đến khi cả hai
đều ngợp thở, Vincent chợt ngã lăn ra một bên, nhưng tay nó vẫn tìm đôi
vú Kathy mà như bấu vào như không bao giờ muốn xa rời nữa…..
Hết
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét