Hết bậc tiểu học thi vào lớp đệ thất thì chị thi đậu vào trường Marie-Curie. Còn Bảo thì thi rớt nên phải vào trường tư thục. Rồi thời gian tiếp tục trôi đi, chúng Bảo bước vào cái tuổi dậy thì, mơ mộng. Chị càng được nhiều bạn trai săn đón. Không thể nhẩm đếm nổi chị đã trải qua bao nhiêu mối tình. Riêng về phần Bảo thì chỉ mong muốn có một, nhưng sao vẫn tìm hoài không thấy. Nhiều lúc trong khi tắm rửa Bảo thường ngắm nhìn thân thể của mình và thầm so sánh giữa Bảo và chị. Cặp nhủ hoa của Bảo cũng trắng hồng, tròn trĩnh. Cái eo nhỏ nhắn hợp với xương chậu nở rộng làm nổi bật bờ mông. Rồi còn cái mu vun cao che dấu không hết bởi những sợi lông mềm mại thưa thớt nữa… Tất cả những gì kiêu hãnh của người con gái Bảo đều có, và chẳng hề thua kém chị. Vậy mà những thứ ấy của Bảo lại chưa từng được người Bảo yêu chạm tới.
Trong đám bạn trai của chị có một người Bảo đặc biệt có cảm tình tên là Phong người miền Bắc. học trên chị Hảo và Bảo hai lớp. Năm nay anh chuẩn bị thi Tú tài phần hai. Những lúc trò chuyện với anh Bảo cảm thấy thật thoải mái và dạn dĩ. Anh thật sự thu hút Bảo bởi lối nói chuyện từ tốn. Nhất là sự nhận xét bén nhạy của anh. Có vài lần khi anh đến chơi. Bảo tự nhận mình là chị Hảo để chọc ghẹo anh. Nhưng chỉ sau vài chục giây là Bảo đã bị anh phát hiện ra.
- Cái cô Hiền này lại dám ghẹo anh? Hảo nào mà bữa nay lại ngọt ngào với anh như vậy chứ.
Nói xong anh kẹp đầu của Bảo vào nách mà ký nhẹ vào đầu. Hơi ấm và mùi đàn ông của anh làm Bảo choáng ngợp. Sau khi anh buông ra, Bảo đờ đẫn cả người. Khiến anh phải ngơ ngác hỏi:
- Anh ký nhẹ thôi mà, có sao không Hiền?
Bảo như chợt bừng tỉnh, bất giác thấy mặt mình nóng hừng hực. Không nói thêm được câu nào. Bảo chạy vụt ra hàng dậu bên hông nhà. Ngồi phịch lên cái ghế đu mà nghe con tim đập dồn dập. Hơi hám của anh vẫn như còn lảng vảng ở đâu đây. Bảo đột nhiên nhớ lại cũng chính tại nơi cái ghế đu này Bảo đã tình cờ trông thấy anh và chị Hảo ôm nhau mùi mẫn. Lúc đó anh như là một nhà nhạc trưởng tài ba. Lúc nhanh, lúc chậm, lúc xoắn xuýt, lúc buông lơi. Môi lưỡi anh di chuyển thật nhịp nhàng với đôi tay khi lên cao, khi xuống thấp. Khiến chị Hảo cứ run rẩy như con mèo con nép thật sát vào anh để đón nhận những đê mê khoái cảm…
Bảo còn nhớ Anh cũng táo tợn lắm, dám mở tung khuy áo của chị Hảo mà hôn hít lên nhủ hoa của chị làm chị phải oằn oại cả người. Đến khi Bảo thấy bàn tay của anh chui vào quần của chị. Thì tay Bảo cũng tự động đưa vào đáy quần của mình. Cũng may sau đó có tiếng xe Vespa của ba mẹ Bảo về, nếu không anh và chị Hảo còn tiến xa tới đâu nữa. Và lúc đó chắc Bảo phải hét to lên vì thèm muốn.
Đêm đó nằm bên cạnh chị Hảo Bảo hỏi chị có yêu anh Phong không? Mà để cho anh ấy gần gũi vậy. Chị cười như nắc nẻ rồi đáp:
- Cái con ni mi dám rình coi hỉ. Yêu hay không chuyện chi đến mi. Nếu mi ưng hắn thì tau nhường.
Rồi chị nói anh chưa hẳn là người chồng lý tưởng để chị chọn chung thân. Chị còn muốn tìm hiểu và lựa chọn nhiều thêm nữa. Bảo nghe vậy thấy thương cho anh mà buồn cho chính mình.
- Hiền, bộ giận anh hả?
Bảo giật mình ngửng lên thấy anh đang đứng trước mặt Bảo từ lúc nào
- Không, Hiền … giận anh chi mô. Răng anh hỏi rứa?
Bảo lúng túng trả lời.
- Sao Hiền không nói gì mà chạy ra ngoài này?
- Anh ni sao bữa ni hỏi chi nhiều quá. Chị Hảo về rồi tề.
Anh cười nửa miệng cầu tài. Quay lưng đi về phía cổng để đón chị Hảo. Còn Bảo thì lại mải mê nghĩ về những chuyện cũ…
… Rồi tình hình chiến sự trở nên ác liệt. Lịnh tổng động viên ban hành. Anh đến nhà từ giã chị Hảo và Bảo để lên đường nhập ngũ. Bảo còn nhớ anh còn trêu Bảo một câu:
- Khi vào quân đội biết đâu anh quen được một ông đại đội trưởng đẹp trai nào đó mang về giới thiệu cho Hiền một ông nhen.
- Xí. Cái anh ni. làm như người ta ” ế ” không bằng
- Chớ hồi chừ anh có thấy đứa mô bên cạnh o ( cô ) đâu nì.
Bảo phát mạnh vào vai anh vì tội nhái giọng Huế của Bảo. Và nói.
- Anh coi chừng, mai mốt anh đi rồi em kiếm một ông đẹp trai về cho chị Hảo để thế anh thì đừng trách.
Anh le lưỡi nhún vai ra điều sợ Bảo lắm.
Khi anh đi rồi Bảo buồn lắm. Cứ như bị đánh mất một cái gì đó rất là quý giá và quan trọng. Bảo bắt đầu lao vào những cuộc vui do mấy con bạn ” quậy ” trong lớp để mong xoá tan những cơn buồn chán. Thế rồi chuyện gì đến cũng sẽ phải đến. Trong một cái ” boom” sinh nhật của con nhỏ bạn. Bảo đã mất đi cái trinh trắng mà Bảo hằng mong muốn được trao gởi đến người mình yêu. Tối hôm đó Bảo uống hơi nhiều những ly cocktail được pha chế thật thơm và dễ uống. Nhưng nó lại làm cho Bảo mất tự chủ lúc nào không biết. Đến khi tỉnh giấc thì đã thấy mình đang nằm trần truồng trong vòng tay của thằng anh con nhỏ bạn. Bảo không nhớ nổi rõ ràng cái cảm giác lần đầu tiên ấy như thế nào. Chỉ nhớ mang máng là nó không dễ chịu và thích thú lắm. Nhất là khi mới tỉnh dậy. Cả phần hạ thể của Bảo mỏi nhừ và ran rát. Thằng anh của con nhỏ bạn thấy Bảo tỉnh dậy. Tay hắn bắt đầu táy máy trên thân thể của Bảo. Miệng thì hôn hít lảm nhảm những lời nói yêu thương rỗng tuếch để mong Bảo tha thứ cái tội làm ẩu của hắn và để cho hắn được làm chuyện ” ấy ” với Bảo thêm một lần nữa. Nhưng Bảo đã gạt tay hắn ra, ngồi dậy lặng lẽ đi vào nhà tắm để tẩy đi những thứ mà Bảo không muốn vương vấn trong người…
Đã không giữ nổi cái quý báu của đời con gái, nên Bảo bắt đầu tung hê tất cả. Bảo sẵn sàng biếu không những thứ Bảo có, để đi tìm những khoái lạc của cuộc đời. Bảo còn nhớ lần thứ hai trong chuyện chăn gối đã thực sự cho Bảo biết thế nào là khoái cảm. Nhưng trớ trêu một điều, người mang đến cho Bảo niềm sung sướng tột đỉnh lại là người có vai bậc ngang như cha chú của mình. Hôm ấy Bảo ôm cặp sách đến nhà một con bạn để cùng ôn bài chuẩn bị cho kỳ thi tú tài trắc nghiệm đầu tiên bằng hệ thống IBM. Đến hai ba giờ sáng thì con bạn Bảo chịu hết nổi nên lăn ra giường để ngáy. Còn Bảo ngồi học một mình cũng cảm thấy ngán ngẩm quá, nhưng lại ngủ không được nên mò xuống bếp định kiếm cái gì bỏ bụng thì chạm phải Kỳ. Ba của con nhỏ bạn mà Bảo thường gọi bằng chú vì ông chỉ trạc bốn mươi ngoài
- Muốn kiếm cái gì để ăn hay là uống hả Hiền?
- Dạ, cháu tính kiếm cái gì uống cho đỡ buồn ngủ.
Nói xong Bảo mở tủ lạnh nhìn quanh để chọn thứ mà mình thích uống.
- Uống nước cam đi có Vitamin C tốt cho sức khoẻ. Ở đây nè.
Truyen nguoi lon Bảo không thích uống thứ này lắm nhưng để làm vừa ý chú Kỳ nên Bảo xoay lại đón lấy chai nước cam từ tay chú. Hình như có sự cố tình đụng chạm, khi Bảo đón lấy chai nước thì bàn tay chú nắm phủ lấy bàn tay Bảo. Một luồng hơi ấm tràn qua, làm Bảo vừa sợ vừa thích thú. Bảo phải gắng sức lắm mới lấy được chai nước và thoát khỏi bàn tay của chú. Bảo xoay mặt bước tới nơi để ly tách mà lòng đầy hồi hộp. Quả đúng như Bảo tiên đoán, trong lúc Bảo rót nước cam vào ly thì Bảo cảm nhận được hơi thở ấm áp của chú đang phà vào gáy. Chỉ vài giây sau đôi môi chú đã lướt nhẹ trên gáy Bảo. Bảo thoáng rùng mình nhưng vẫn đứng lặng yên. Có lẽ chú hiểu là đèn xanh đã được bật nên đôi môi và sống mũi của chú bắt đầu di chuyển . Đến khi chiếc lưỡi của chú rà lên vành tai thì Bảo xoay hẳn người lại. Hai mắt nhắm nghiền đón chờ một nụ hôn. Chú nhẹ nhàng áp chặt đôi môi ấm áp của chú lên môi Bảo. Đầu lưỡi của chú lùa nhanh vào trong miệng xoắn chặt lấy cái lưỡi của Bảo. Nụ hôn thật dài càng lúc càng nhanh khiến hai tay Bảo phải ôm chặt lấy chú. Tay chú bắt đầu di chuyển. Nó bắt đầu tháo tung từng cái nút áo pyjama để lần vào trong thám hiểm từng ly một trên khuôn ngực đang để trần. Bàn tay chú nâng bầu vú Bảo lên bóp nhè nhẹ một chốc lại ngưng để dùng hai ngón tay vân vê đầu vú. Chú thật là sành sõi đã biết nhả miệng Bảo ra đúng lúc để cho Bảo được lấy lại nhịp thở, vì những cơn lốc của chú vừa mang đến đã làm cho Bảo choáng ngộp. Chú cúi xuống mút nhẹ lên đầu vú cong vểnh chờ đón của Bảo. Khi môi chú miết mạnh lên nó thì Bảo ngửa cổ rướn người tới trước, hai tay ghì chặt lấy đầu chú vào ngực Bảo để mong có thêm được nhiều cảm giác. Một tay chú quàng giữ ngang vai Bảo, tay kia chú xoa dọc theo sống lưng để rồi chạy dần xuống bờ mông. Lại nhưng vuốt nắn tuy nhẹ nhàng nhưng mỗi cái bóp ấy lại làm cho thân thể Bảo như muốn vỡ tung thành từng mảnh. Khi bàn tay chú đưa ra phía trước. Bảo chợt cảm nhận được cửa mình của Bảo đã thật ướt át và như mở rộng hơn, để đón chờ bàn tay của chú. Không phải chờ lâu những ngón tay của chú bắt đầu lướt nhẹ lên vùng nhạy cảm. Cả hai mục tiêu trên dưới đã bị chú chiếm trọn khiến hơi thở Bảo mỗi lúc một nặng nề. Những ngón tay sau khi đã đùa giỡn chán chê lên hạt đậu tình yêu đã bắt đầu chui sâu vào trong Bảo. Những cái kéo đẩy moi móc của ngón tay chú làm cho nước nhờn trong Bảo ứa ra mỗi lúc một nhiều. Bảo hoàn toàn mất hết tự chủ nên đã phải bật lên tiếng rên và lời cầu xin tội nghiệp
- Yêu em đi anh. Nếu không em chết mất!
Chú buông Bảo ra nhìn Bảo và cười nửa miệng của kẻ chiến thắng. Rồi cúi người ẳm Bảo lên gọn lỏn trong lòng bước về hướng căn phòng mà gia đình của chú luôn để trống dành cho bạn bè hay người thân từ phương xa ghé thăm. Lúc này Bảo không còn biết gì đến xung quanh nữa. Sự ham muốn đã che mờ tất cả: Sợ hãi, đạo đức, liêm sỉ, lòng tự trọng… Tất cả đối với Bảo đều không quan trọng bằng được yêu, được một khúc thịt căng cứng nóng hổi, lấp đầy cái hang đang trơn ướt và trống trải. Sau khi được chú đặt nằm dài lên giường. Bảo tự mình tháo bỏ tất cả những gì đang vướng bận trên người. Chú Kỳ cũng thế bắt đầu trút bỏ quần áo. Dưới ngọn đèn vàng vọt ở góc phòng. Bảo thấy trọn thân hình cân đối chắc nịch của chú chứ không lép kẹp như của thằng anh con bạn. Người đã từng phá mất trinh trắng của Bảo. Khi chiếc quần lót được rớt xuống thì cái Bảo mong mỏi vụt chìa ra thật ngạo nghễ. Bảo không được nhìn nó lâu thì chú đã sà xuống hôn như mưa lên mặt lên mũi rồi thấp dần… thấp dần. Khi đến gần cửa mình thì Bảo sợ hãi nắm lấy vai chú ngăn cản. Chú ngước mặt lên nhìn Bảo cười lém lỉnh thì thầm trấn an
- Đừng ngại, Anh sẽ cho Hiền sự hạnh phúc sung sướng tuyệt vời.
Bảo đã từng đọc thấy trên sách báo điều này, Nhưng trong Bảo vẫn cảm thấy có một cái gì đó không phù hợp vói đạo lý luân thường của người Việt Nam. Bảo định kéo chú lên thì người Bảo như bị điện giật. Cái lưỡi của chú đã quét trúng môi mép đang sưng mọng của Bảo mất rồi. Cái thứ hai làm Bảo phải ưỡn cong người vì nó quét lên hạt đậu tình yêu . Một cái cảm giác thật khó diễn tả nó vừa nhột vừa thích. Khi cái lưỡi mềm mại đã lướt qua rồi thì Bảo lại muốn nó quay trở lại. Và điều Bảo mong muốn đã được chú thực hiện. Những cái quét lưỡi thật từ tốn từ dưới hậu môn chạy dọc theo hai mép tới hạt đậu đã được lập đi lập lại nhiều lần. Bàn tay Bảo bây giờ chỉ còn biết níu cứng lấy gối. Mỗi lần môi chu day lấy hạt đậu đang săn tròn của Bảo là thân người Bảo không ngớt ưỡn lên hụp xuống. Từng bước một chú đã cho Bảo hiểu thế nào là được yêu bằng mồm. Khác với những ngón tay. Cái lưỡi mềm mại hơn, ướt át hơn tạo nên những cơn sướng thấu tận trời mây. Khi mà chiếc lưỡi của chú chui vô hang thẳm ngọ nguậy vài cái thì Bảo đã không còn chịu đựng thêm được nữa, nên đành để những giọt nước khoái cảm trào ra như cơn lũ … Chú tận tụy mút sạch và nuốt hết những giọt nước ấy, Rồi mới trườn lên phủ ập lấy người Bảo. Bảo chưa kịp hồi tỉnh sau cơn hoan lạc vì miệng lưỡi của chú .Thì một cảm giác mới lùa vào cơ thể. Dương vật căng cứng của chú đang từ từ nông căng môi mép cửa mình của Bảo để chui vào. Chật chội quá Bảo cảm tưởng như mọi bắp thịt của âm hộ Bảo căng lên hết cỡ để đón nhận khúc gân của chú. Bảo ưỡn mu dang rộng chân để dễ dàng tiếp nhận hơn. Chú vẫn kiên nhẫn nhích từng chút, từng chút một. Được hơn một nửa thì chú dừng lại gục đầu hôn lên nhủ hoa Bảo. Bảo cảm thấy trong Bảo ấm áp lạ thường. Có lẽ hơi nóng từ dương vật của chú toả ra. Bảo nôn nóng khẻ hẩy mu lên để dương vật của chú được đi vào sâu hơn nữa. Như hiểu ý chú hơi kéo ra một tí rồi đẩy thật nhanh vào… Ứ…Bảo chỉ kịp kêu lên một tiếng ngắn ngủi thì đã cảm nhận được dương vật của chú đã nằm trọn trong Bảo. Nước nhờn một lần nữa lại ứa ra chan hoà. Chú tìm môi Bảo hôn thật say đắm. Trong khi phần hạ thể của chú bắt đầu từ tốn nhấp nhổm mỗi cái ấn vô là hai tay Bảo bấu chặt lên lưng chú vì bị thốn bởi vì cửa mình bị nông căng. Nhưng chỉ sau vài chục cái như thế thì Bảo bắt đầu quen dần và cảm thấy sung sướng. Nhịp nắc của chú mỗi lúc một tăng dần,
- Nhanh nữa… Nhiều nữa… Nhiều nữa đi anh
Bảo lại bắt đầu mất tự chủ và không cần biết gì đến chung quanh. Cổ họng chỉ muốn thoát ra những tiếng rên rỉ để giải toả niềm hoan lạc. Chú khôn ngoan dùng miệng khoá chặt miệng Bảo, nhưng bên dưới vẫn không ngừng nắc sầm sập. Cũng vì cái nút lưỡi say đắm này một lần nữa Bảo lại phải trân mình. Hai chân quặp chặt lấy lưng chú siết mạnh để phun ra những dòng sướng khoái. Chú cũng vội vàng thì thầm bên tai Bảo.
- Đón anh nhé. Anh cũng ra đây.
Nói xong chú ấn mạnh dương vật của chú vào thật sâu trong Bảo. Rồi phóng từng đợt tinh trùng vào trong sâu thẳm… Khúc gân của chú giật giật, bắp thịt nơi âm hộ Bảo cũng căng lên và chùng xuống như những cái ve vuốt âu yếm của cặp tình nhân…
… Kể từ ngày đó Bảo chấp nhận làm tình nhân trong bóng tối của chú. Khi nào có dịp là chúng Bảo mang nhau đến phòng ngủ để ái ân với nhau ngút ngàn. Dĩ nhiên năm đó Bảo thi rớt và chị Hảo lại thi đậu. Giữa Bảo và chú Kỳ tuy chúng Bảo không nói ra miệng nhưng đều có chung một ý nghĩ. Chúng Bảo đến với nhau không phải vì tình yêu mà chỉ là để thoả mãn sinh lý. Vì vậy có một ngày chú nói với Bảo là chú phải chuyển cả nhà về vùng bốn. Thì Bảo cũng không cảm thấy đau khổ buồn phiền gì lắm. Những ngày tháng sau đó Bảo lại buông thả với đám bạn trẻ của Bảo nhưng không một ai mang lại cho Bảo sự sung sướng tuyệt đỉnh như chú. Có đứa thì như gà chết chỉ được hăm hở lúc đầu, Có đứa lại quá cầu kỳ bài bản . Bảo bắt đầu cảm thấy cuộc sống không còn vui thú thì anh Phong lại xuất hiện. Hôm ấy là đêm 23 tết cả nhà đang chuẩn bị cúng ông Táo thì anh ghé vào thăm. Với nước da rám nắng trong bộ quân phục lính dù bám chút bụi đường, mũ kết đỏ vắt ở cầu vai. Nơi anh toát ra vẻ oai hùng lạ thường. Cả nhà mừng rỡ chào đón, hỏi han anh đủ điều. Nhất là ba Bảo luôn miệng hỏi thăm anh tin tức của thành phố Huế . Nơi mà tiểu đoàn của anh vừa tái chiếm lại được. Anh vẫn thế không mấy thay đổi với lối nói chuyện dí dỏm, từ tốn và sự nhận xét tinh anh. Anh cho biết đã được đổi về trại Hoàng Hoa Thám từ nay sẽ có nhiều dịp để tới lui với gia đình Bảo. Câu nói này làm lòng Bảo lại nổi lên một niềm rộn rã khó tả. Riêng chị Hảo tuy cũng tỏ vẻ ân cần với anh nhưng Bảo cảm thấy như chị có một vẻ gì ngượng ngùng. Buổi tối hôm đó sau khi đi chơi với anh về. Chị Hảo tuyên bố với gia đình là anh Phong ngỏ lời xin cưới và chị đã bằng lòng. Bảo nghe chị nói mà lòng buồn bã và ghen tức vô hạn. Nếu Bảo không lầm lẫn thì chị đang có người yêu mới tên Hoàng rồi sao lại đi nhận lời cầu hôn của anh Phong chứ ? Trong tâm trí Bảo bỗng dưng nhen nhúm lòng đố kỵ bất phục …
…Một tối khi Bảo đang thơ thẩn trong khu vườn nhỏ trước sân nhà, thì bị đôi tay rắn chắc từ phía sau choàng tới ôm chặt lấy người. Bảo mừng rỡ vì ngỡ là anh Phong. Nhưng liền thất vọng vì tiếng thì thầm bên tai lại là Hoàng.
- Cho anh xin lỗi nhen Hảo. Tuần trước anh không nên nói vậy với em. Anh đã nghĩ kỹ rồi anh sẽ xin ba má cho anh được ở lại, không đi du học nữa.
Bảo định cho Hoàng biết là đang lầm lẫn. Thì hắn xoay hẳn người Bảo lại, vồ lấy đôi môi Bảo mà hôn say đắm. Tuy không thích Hoàng nhưng cái hôn của hắn cũng khá điêu luyện. Lúc đầu thì nhẹ nhàng từ tốn nhưng càng lúc càng nhanh dần. Chiếc lưỡi của Hoàng như con rắn không ngừng luồn lách khắp nơi trong miệng Bảo chẳng mấy chốc tâm não Bảo tê dại và bắt đầu hôn trả lại hắn. Như hứng khởi với sự cuồng nhiệt của Bảo. Hoàng đẩy Bảo lùi vào trong góc tối. Tay hắn vội vã bóp mạnh lấy bầu vú Bảo. Một cảm giác hơi đau nhói nhưng lại thinh thích. Chưa có ai bóp vú Bảo mà thô bạo như thế. Bảo hơi cau mặt lại. Hắn như hé mắt thấy khi hôn nên bàn tay hắn nhẹ nhàng hơn đôi chút. Được một lát hắn luồn hẳn bàn tay vào trong vân vê lấy đầu vú. Dâm thủy của Bảo bắt đầu rịn ra khỏi cửa mình. Hoàng rùn người cố tình cạ dương vật của hắn vào háng Bảo. Tuy không rõ kích thước của Hoàng ra sao nhưng Bảo cảm thấy được là nó đang căng cứng tối đa. Vừa hôn vừa bóp nhủ hoa của Bảo một lát. Hình như cảm thấy chưa thoả mãn nên bàn tay hắn cuống quýt kéo trễ quần hắn và quần Bảo xuống. Rồi lấy tay nâng một chân của Bảo lên định đưa dương vật vào. Đột nhiên có tiếng léo nhéo của chị Hảo ở ngoài cổng. Hoàng giựt mình ngơ ngác thì Bảo xô nhẹ hắn ra, kéo quần lên nheo mắt mỉm cười với hắn rồi bước vội vào nhà bằng lối cửa sau… Có lẽ Hoàng đã không xin lỗi và thuyết phục được chị Hảo. Nên mấy ngày sau đó không thấy hắn lại chơi nữa. Riêng chị Hảo thì vẫn bình thản vui vẻ đi chơi với anh Phong nhiều hơn mỗi khi anh ra trại. Nhiều lúc Bảo muốn bày tỏ nỗi lòng của Bảo cho anh biết, nhưng lại chẳng nói được khi trò chuyện với anh. Thế rồi đám cưới giữa anh và chị Hảo tiến hành trong vài tháng sau đó. Mộng ước của Bảo được làm người tình, người vợ với anh kể như tan thành mây khói…
Truyen nguoi lon …Một hôm sau khi đi thăm chị Hảo sanh ở nhà thương. Anh đưa Bảo về nhà và khui chai Henessy ra để uống mừng. Anh uống liên tiếp mấy ly liền. Còn Bảo chỉ uống một ly nhỏ mà đã thấy mặt hừng hực nóng. Có lẽ bởi vì tình yêu trong Bảo lại bùng cháy. Trò chuyện không được bao lâu thì Bảo đã rúc vào lòng anh nức nở khóc. Anh chỉ im lặng lắng nghe những gì Bảo thổn thức. Sau khi đã nói hết những gì Bảo muốn nói. Bảo chủ động tìm môi anh và được anh đáp trả. Khiến Bảo cuồng nhiệt vuốt ve bờ ngực rộng rãi rắn chắc của anh và đi dần xuống dưới để tháo bung tất cả những thứ đang che đậy trên thân thể anh. Có lẽ bản năng đòi hỏi sinh lý của anh cũng ùa tới cho nên anh cũng sôi nổi không kém. Chẳng mấy chốc người bị lột truồng trước lại là Bảo. Anh đặt Bảo nằm dài ra ghế say sưa ngắm nhìn rồi sà xuống trân trọng hôn Bảo từng chút một. Từ mặt qua tới vành tai, xuống tới cổ… và dĩ nhiên là đi xuống thấp dần. Anh le lưỡi liếm vòng tròn lên đầu vú Bảo hết bên trái rồi qua bên phải. Được một lát rồi anh mới ngoạm lấy nó dùng môi mút mạnh một bên vú bên còn lại được tay anh xoa bóp. Bảo rùng mình ôm chặt lấy anh. Anh nhẹ nhàng tháo tay Bảo ra để trườn xuống thấp hơn nữa.
Cũng những cái hích mũi, đánh lưỡi… lên vùng nhạy cảm. Nhưng lần này sao Bảo cảm thấy sung sướng hơn. Có phải là vì những nơi đó đang được dâng hiến cho người mình yêu nên nó tạo cho Bảo cảm giác hưng phấn hơn chăng?. Rồi thì cái Bảo mong mỏi chờ đợi cũng phải xảy ra. Anh đã chồm lên cạ cái dương vật cương cứng của anh lên môi mép của Bảo để đi tìm hạnh phúc. Bảo ưỡn mu lên để hướng dẫn anh nhập vào hang động đang rộng mở. Phựt…Bằng một cái hẩy mông, dương vật của anh đã vào hết trong Bảo. Anh để im bất động. Bảo biết anh đang cố đè nén cảm xúc của mình nên Bảo cũng nằm thinh lặng. Chỉ một thoáng sau thân hình anh bắt đầu di động. Anh ấn thêm dương vật của anh vào sâu hơn nữa. Da thịt của Bảo và của anh bây giờ sạt rạt vào nhau. Anh ngoáy tròn mông để dương vật anh được tự do cọ sát mọi nơi. Nước nhờn trong Bảo rỉ ra để đón nhận tình yêu của anh. Phập… Phập… Phập anh bắt đầu rút ra và đóng vào từng cú thật đều đặn. Môi mép và âm hạch của Bảo không ngừng bị cọ sát bởi dương vật anh, làm Bảo muốn hét lên để giải toả niềm hoan lạc. Khi anh ngừng nhấp nhổm để hôn Bảo. Thì Bảo cũng dùng môi dưới của Bảo âu yếm vuốt ve lấy dương vật của anh. Như sợ không thể kềm hãm việc xuất tinh anh liền bồng Bảo ngồi hẳn lên người của anh. Rồi gục mặt hôn hít khắp nơi lên hai bầu vú của Bảo. Bảo thay anh di động thân hình để mang lại sung sướng và hạnh phúc đến cho cả hai. Có khi Bảo nâng người lên cao để cửa mình vuốt nhè nhẹ lên đầu khấc của anh. Có lúc Bảo hạ thật sát để dương vật của anh vào thật sâu trong Bảo và sàng người qua lại. Khi Bảo ngừng nhún nhẩy thì anh lại tiếp sức hẩy mình từ dưới lên. Chẳng bao lâu cơn khoái lạc ùa tới tràn ngập trong cơ thể Bảo. Bảo quàng tay ôm chặt lấy cổ anh. Miệng lắp bắp nói vào tai anh.
- Anh ơi! em… yêu anh…Đón lấy tình yêu của em đi anh… Em cũng muốn một đứa con như chị Hảo.
Anh vội vàng đặt Bảo nằm xuống nắc dồn dập. Khiến tình yêu của Bảo ùa ra như thác lũ. Anh cũng cố gắng ấn dương vật của mình thật sâu vào trong âm đạo Bảo rồi căng mình bắn mạnh những nguồn sinh lực của anh vào trong sâu thẳm. Bảo cảm thấy tình yêu của Bảo như đang được hoà lẫn vào trong anh…
… Nhưng tình yêu của Bảo cũng chỉ được anh Phong dành cho trong ngày hôm đó. Bởi vì chẳng bao lâu anh đã bỏ lại chị Hảo và Bảo để ra đi vĩnh viễn trong một trận chiến khốc liệt tại Bình Long. Nguồn sống của anh trong Bảo cũng chẳng được đâm chồi như Bảo hằng mong ước. Thỉnh thoảng khi bế bé Phi con chị Hảo trên tay. Bảo cảm thấy như anh đang mỉm cười với Bảo. Nụ cười đôn hậu như khuyến khích cho Bảo vứt bỏ hết những nỗi niềm trong quá khứ để hướng về một tương lai dang chờ đón Bảo ở phía trước…
Hết
NGuồn :
Truyen nguoi lon http://yeutruyensex.com/truyen-sex/truyen-nguoi-lon,
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét