Truyen nguoi lon Khi
nàng tiên tuấn hôn vấy chiếc khăn hồng nơi cuối trời tạm biệt một ngày,
con phố nhỏ dường như đọng lại với những tiếng xào xạc, bọn trẻ con
chạy ra ngoài đường lớn chơi đùa vì trường tiểu học gần đó cũng đã đến
giờ tan học, bọn trẻ chạy đến đó đứa tìm bạn, có đứa chỉ đứng nhìn bâng
quơ như để nhìn những đứa trẻ đồng lứa khác.
tuấn hải lững thững dắt xe tản bộ trên đường vào con phố nhỏ của
mình, cái cảm giác êm đềm mà mỗi buổi chiều tan tầm từ bệnh viện về nhà,
khi đến đầu phố anh thích thả bộ như vậy vào nhà. Từ khi mẹ anh mất, ổn
định công việc của một bác sĩ tại một bệnh viện đa khoa, anh chỉ sống
một mình trong căn nhà nhỏ trong con phố này, đó là một ngôi nhà nhỏ có
cây cối xung quanh, tuy không sang trọng như một biệt thự, nhưng bao
nhiêu năm qua anh đã tốn công tạo nó thành một ngôi nhà xinh đẹp và lịch
lãm, mỗi buổi sáng khoảng vườn nhỏ nhà anh lại mở rộng cổng đón chào
những người hàng xóm thân thiện đến ngồi chơi, tập thể dục, bọn trẻ chạy
quanh những gốc cây vui chơi, vài ông cụ già ngồi đánh cờ đọc báo như
một công viên thu nhỏ, những lúc như vậy anh hạnh phúc nhìn mọi người
đến với mình. Đã 31 tuổi rồi tình cảm của anh đã dành tất cả cho bọn trẻ
và những người trong xóm, anh xem họ như một phần của cuộc sống… Chợt
tuấn hải giật mình nhìn đồng hồ: “Chết rồi! mình lại quên béng cái hẹn
cho buổi tiệc chiều nay, chắc bọn chúng vặt cổ mình mất.” hải rạo bước
nhanh vào nhà vứt vội chiếc xe ngoài vườn lao ngay vào phòng tắm, anh
làm tất cả mọi việc trong vòng 10 phút, đóng cửa dắt xe ra, không quên
gửi người hàng xóm trông nhà hộ, người đàn bà nhà bên cạnh là một người
phụ nữ phúc hậu đang đứng tưới cây khế cười tươi tán:
- Cha! Cậu hải diện lên đẹp trai quá chắc ra đường các cô theo thì phải biết, cậu đi dự tiệc à?
- Dạ, sinh nhật của người bạn đồng nghiệp, chị Thâm trông nhà giúp em nha!
- Ùa! Cậu đi chơi vui hen!
Khi hải đến buổi tiệc, dường như cũng đã đủ người, sau khi chào người
bạn đang đón khách trước cửa nhà hàng, tuấn hải bước vào nhìn quanh tìm
nhóm bạn quen, một anh chàng mặt cũng đã hơi ửng đỏ vì men bia khoác
vai anh hồ hởi.
- Mày đến trể quá vậy? vô đây! Uống ba ly phạt nhe.
- Anh hải khi nãy từ bệnh viện về hơi trể, anh Tuấn đừng ép anh ấy
quá tội nghiệp – một cô gái mặt trái xoan lịch sự trong chiếc áo đầm dài
màu trắng lên tiếng đỡ cho hải.
- Ôi trời ơi! Tôi không dám động đến chàng tuấn tử của các cô! khi hắn chưa đến thì nhắc luôn miệng khi đến rồi thì bênh vực.
- Thôi đi ông tướng chỉ được cái bắt nạt người hiền thôi – một cô gái khác lên tiếng!
- Mình xin lỗi các bạn nhé, khi nãy về hơi trễ, được! mình uống phạt đây.
Không khí buổi tiệc dường như vui hơn khi hải đến, anh ngồi cạnh cô
gái mặc áo trắng, nếu ai tinh ý sẽ thấy cô gái sẽ sàng kéo ghế cho hải
đôi má hơi ửng hồng với một nụ cười bẻn lẻn. hải vui vẻ pha trò càng góp
vui thêm cho bàn tiệc.
Chợt không khí chợt tạm lắng xuống tập trung cho người bạn chủ tiệc
lên sân khấu nói lời cảm ơn với tất cả các vị khách, và đáp lời mời
người bạn từ một bàn khác bước lên sân khấu hát tặng cho người chủ tiệc
một bài hát, buổi tiệc lại sôi nổi với sự hoạt bát của người khách trẻ,
anh ta độ 27 – 28 tuổi khuôn mặt khá đẹp trai ăn nói lưu loát duyên
dáng, lịch lãm trước đám đông, làm không khí buổi tiệc như rộn lên trong
những lời nói hợm hỉnh của anh ta, giọng hát anh ta khoẻ mạnh ngọt ngào
cuốn hút những người khách trong buổi tiệc, nhất là những cô gái trẻ
thỉnh thoảng nhìn anh ta khẽ bàn luận, rồi lại véo nhau cười bẻn lẻn.
“Em đến thăm anh đêm 30, Truyen nguoi lon còn
đêm nào vui bằng đêm 30, anh nói với người phu quét đường xin chiếc lá
vàng làm bằng chứng yêu em, tay em lạnh để cho tình mình ấm…. trời đang
Tết hay lòng mình đang Tết…”
tuấn hải như bị thôi miên trong lời hát cũng như khuôn mặt đầy truyền
cảm của chàng trai đang hát, một cảm giác kỳ lạ đang xâm nhập vào trong
tiềm thức của hải và dường như ánh mắt trên sân khấu cûng đang hướng về
anh như truyền tất cả những lời ngọt ngào của bài hát vào trong tráng
tưởng của tuấn hải. Bất chợt tiếng nói của một cô gái áo trắng ngồi bên
cạnh làm hải hồi giật mình trở về thực tại. Ðó là Thảo em gái của Luật,
chủ nhân của buổi sinh nhật đêm nay:
- Anh ấy ca hay quá anh nhỉ, cứ như một ca sî thực thụ ấy, nhưng tiếc là anh ấy không thích trở thành ca sĩ.
- Thế à ? Vậy mà anh cứ tưởng anh ta là ca sĩ.
- Anh ta là tác giả của những vở kịch đấy, cũng là nghệ sĩ rồi, Anh
tráng lãng mạn lắm! rất nhiều cô gái chết mê chết mệt vì cái tính nghệ
sĩ của anh ấy.
- Vậy à ? Thế em có mê anh ta không? Sao biết khá rành về anh ta quá vậy kìa!. hải hỏi có vẻ hơi đùa.
- Anh tráng là bạn học cấp 2 của anh Luật, anh trai em đó! Thảo đính chính.
Bài hát đã chấm dứt, tráng lại tiếp tục làm hoạt náo viên trên sân khấu:
- Nào các bạn ơi! Chúng ta cùng hát tặng cho Luật chúc mừng sinh nhật
nhé! tôi sẽ mời một số bạn cùng lên sân khấu, và chúng ta cùng hát nhé,
để xem mời ai nào… Mời Bé Thảo, và anh bạn ngồi bên cạnh nữa – vừa nói
tráng vừa chủ động đến kéo cô gái áo trắng và hải lên sân khấu Thảo cười
vui vẽ bước lên theo, riêng hải hơi bị bất ngờ nên lúng túng, khi tráng
đến cầm tay hải một cảm giác như luồng điện chạy nhẹ trong người hải,
bất chợt ánh mắt tráng nhìn hải như xoáy sâu vào tiềm thức, cả hai trong
tích tắc nhìn nhau bất động, rồi tráng khẽ mîm cười, ánh mắt tinh
nghịch chợt nháy mắt với hải, hải đã bước đi theo tráng như vô thức lên
sân khấu cùng hát với mọi người bài hát “chúc mừng sinh nhật”. Khi hát
xong cả gian phòng liền rộn lên tiếng vổ tay rào rào, bên tai hải chợt
nghe một giọng nói ấm áp: “Cảm ơn !” và một mùi bia phản phất rất hay
hay, cái mà ngày thường anh cảm thấy bực mình khi ai đó phả hơi bia vào
người mình, nhưng lần này.. Cái cảm giác ấy lạ lắm… lạ lắm… hay lắm… Cố
lên nào!
Những suy nghĩ cứ vẩn vơ trong đầu hải,Truyen nguoi lon tiếng
hát ấy, ánh mắt ấy, nụ cười ấy sao cứ theo anh mãi ra đến tận bãi để
xe. hải nổ máy xe định ra về, chợt có một bóng người chạy xe vút qua làm
anh thắng gấp, người ấy dừng xe lại nói lời xin lổi, hải lại bàng tuấn!
Ðó chính là tráng. Anh chàng liền nở một nụ cười thiện cảm:
- Xin lổi nhé, tôi chạy xe vô ý quá, làm anh giật mình.
- Không sao đâu, bãi xe cũng đông mà. hải trả lời dường như không chú ý.
- Tối nay vui thật, anh có thấy như vậy không?
- Ừ rất vui! tráng hát hay lằm. hải tỏ ý khen ngợi.
- Anh biết tráng à? tráng hỏi có vẽ hơi ngạc nhiên.
- À… nghe Thảo nói về tráng rất nhiều, hải chợt lúng túng.
- A con bé này! Thế là chúng ta có duyên đấy! Anh có bận gì không?
chúng ta đến một chỗ nào uống thêm một chút nữa nhé, đang vui quá! tráng
cố ý mời.
- Cũng được! hải nhận lời như bị thôi miên.
Cả hai chạy xe ngoài đường thỉnh thoảng hải lại giật mình vì ánh mắt
của tráng lại nhìn anh. Cái cảm giác như bị điện giật cứ xuất hiện trong
người hải. Anh tự hỏi tại sao lại như thế… Chẳng lẽ anh đã… không,
không thể nào được. tráng chỉ là một người khách bất ngờ được quen biết
trong buổi tiệc thôi mà.
Rồi cả hai cùng đến một quán nhỏ họ nói chuyện với nhau đủ thứ
chuyện: công việc, sở thích, thể thao… tráng rất tự tin dẫn dắt từ
chuyện này sang chuyện khác, làm cho hải cũng mất dần những ngại ngùng
ban đầu, lúc này họ như một đôi bạn tri kỷ lâu ngày không gặp. Chợt
tráng nhìn xoáy thẳng vào mặt hải buông một câu nói bâng quơ làm hải ngơ
ngác:
- Anh hải có một đôi mắt đẹp lắm, cứ nhìn mãi không chán! Không biết trong đôi mắt ấy đã có hình ảnh của một người nào chưa nhỉ?
- À thì… tôi vẫn chưa nghĩ đến chuyện lập gia đình – hải lắp bắp.
Chợt tráng cười phá lên và nheo nheo mắt nhìn hải và bắt sang câu
chuyện khác. Đêm ấy hải cứ trằn trọc mãi không ngủ được, một cảm giác
rất lạ cứ trổi dậy mãi trong suy nghĩ của hải, hải cố xua đi tất cả
những suy nghĩ vẫn vơ trong đầu mình, cố gắng dỗ giấc ngủ với suy nghĩ
là ngày mai còn rất nhiều việc phải làm, nhưng cứ càng dổ giấc ngủ thì
tiếng hát ấy cứ văng vẳng, rồi ánh mắt ấy, nụ cười phớt đời ấy! Rồi tất
cả cứ quyện lấy thành những vòng xoáy cứ xoáy mãi, xoáy mãi trong đầu
hải.
Thảo lo lắng cứ xem đi xem lại lá đơn xin nghỉ bệnh của hải. Hôm nay
đã là ngày thứ ba hải không đi làm, hôm nào sau giờ làm việc ở bệnh viện
Thảo cũng đến thăm hải, tội nghiệp chỉ ở một mình không ai chăm sóc,
ngôi nhà tuy gọn gàng sạch sẽ nhưng hình như vẫn thiếu vắng một điều gì
đó, một bàn tay người phụ nữ. Giá mà ngày ngày cô cũng được chăm sóc hải
như những ngày qua, sau giờ làm việc cô sẽ phải tất bật đi chợ, làm một
bữa cơm, chờ hải tắm xong cùng ngồi bên nhau kể những câu chuyện làm
việc trong ngày, cùng ăn cơm, rồi sau đó cô sẽ ngã vào lòng anh cùng xem
ti-vi bình luận những tin tức trong chương trình ti-vi… Nghĩ đến thế
Thảo chợt đỏ mặt cười bẻn lẻn một mình.
Họ đã làm việc cùng với nhau đã 6 năm từ khi cô tốt nghiệp y khoa đến
nay, Thảo là em gái của Luật bạn học phổ thông của hải, những ngày cô
đang luyện thi để thi vào trường y, những buổi tối cô đến nhà hải nhờ
hướng dẫn bài học, rồi những ngày học trong trường, rồi những ngày thực
tập tại bệnh viện, cô thường lui tới nhà hải thường xuyên như một người
thân trong nhà. hải xem Thảo như một cô em gái, nhưng hình như Thảo thì
lại không nghĩ như vậy, trong lòng cô đã dậy nên một tình cảm khác, một
tình cảm khát khao, một thiên chức đựợc chăm sóc một người đàn ông mà
mình yêu thích. Rồi những ngày làm việc chung với nhau. Những đêm cô
cùng trực với anh ở bệnh viện, cùng làm những bản báo cáo với anh trong
đêm cô rất hạnh phúc khi được chăm sóc cho anh từng cốc nước, những món
ăn cô làm sẵn để dành trong lúc anh làm việc khuya đói bụng. Cả bệnh
viện ai cũng cho họ là một cặp rất xứng đôi, nhìn ai cũng khen họ đẹp
như những thiên thần áo trắng, Thảo chỉ cười, cô không biện bạch hay
chối cãi như phản ứng của những cô gái khác, cô chỉ đỏ mặt mỉm cười vì
hình như cô cũng muốn điều đó là hiện thực. Nhưng hải vẫn xem Thảo là
một đứa em gái nhỏ, đã có lúc anh khẳng định điều đó, anh quan tráng
chăm sóc cho Thảo như một anh trai… Nhưng điều đó lại làm cho Thảo càng
chạnh lòng hơn. Năm nay cô đã 30 tuổi. Nhưng nhìn Thảo trẻ trung hải
thoát trong chiếc áo Blue trắng như một thiên thần thoát tục.
Có lúc hải nữa đùa nữa thật nhắc Thảo việc lập gia đình không khéo
thì già mất, anh thường nói: “Đàn ông vào độ 30 thì mới gọi là bắt đầu
chính chắn, còn phụ nữ bắt đầu 30 tuổi mà chưa lập gia đình thì hơi muộn
màng đó!” Những lúc ấy Thảo muốn bật khóc thật to, cho những ẩm ức bao
nhiêu năm qua mà cô không nói được với hải, cô muốn hét lên thật lớn “Vì
ai ? Tôi đang chờ đợi ai? Chẳng lẽ bao nhiêu năm qua anh không hề cảm
nhận một tình yêu mãnh liệt trong tôi hay sao? Anh hải ơi giá như anh
đừng bao giờ xem em là một đứa em gái của anh…” Cốc… cốc… Tiếng gơ cửa
phòng trực làm Thảo giật mình.
tráng xuất hiện trước cửa phòng trực với một đóa hoa hồng rực rở, Thảo ngạc nhiên nhìn tráng ngơ ngác.
- Anh tráng…!
- Cô bé kia làm gì nhìn tôi ngơ ngác như vậy? Bó hoa này tặng cô đấy!
Sao cứ đứng như trời trồng vậy? Chưa bao giờ được đàn ông tặng hoa à?
- Ồ… Anh tráng! Anh đi đâu đấy? Sao còn bày ra chuyện tặng hoa nữa chứ?
- Sẵn tiện đi ngang qua chổ bệnh viện em làm việc vào thăm em luôn…
Này đừng có đứng như phỏng, thế không mời anh vào phòng uống một ly nước
được hay sao?
- Em xin lổi, anh làm cho em ngạc nhiên quá đấy! Anh tráng thật cứ luôn làm những điều bất ngờ cho các cô gái!
- Không biết câu này là khen hay chê đây… À! Mà cô đừng nghĩ là tôi…
- Vâng! Đây không phải là những bông hoa tỏ tình! Đúng không? – Cả hai cùng phá lền cười vui vẻ.
- Em làm việc chung cùng với anh chàng bác sĩ người yêu em đấy à?
- Ai thế? Thảo ngạc nhiên.
- Cái anh chàng hôm sinh nhật Luật đấy!
- À, không phải đâu, anh ấy cũng là bạn của anh Luật, học chung lớp 12 đấy mà!
- Thảo nào anh không biết mặt anh ta! Anh ta không làm việc à?
- Anh ấy bị bệnh xin nghĩ 3 hôm nay rồi! 3 hôm nay ngày nào em cũng đến thăm anh ấy.
- Bệnh?
Rồi tráng bắt sang câu chuyện khác, nhưng nếu tinh ý sẽ thấy trong
ánh mắt của tráng đăm chiêu một điều gì đó! Một lúc sau tráng cũng cáo
từ ra về.
20:00 giờ, tráng dắt xe vào khu phố nhỏ mà hôm tráng đưa hải về,
tráng đã đến đây, anh nhìn vào ngôi nhà nhỏ của hải vẫn còn sáng đèn,
cửa vẫn để ngơ, hải đang ngồi bên bàn làm việc, hình như chỉ có một mình
hải ở nhà. tráng lặng ngắm nhìn hải, cái dáng nho nhã hải tao và khỏe
mạnh chắc chắn, đôi lông mày đen rậm nhưng hải tú, hiền lành, nụ cười
luôn rạng rỡ, nhưng trong ánh mắt như luôn chứa đựng những cảm xúc bâng
khuâng một điều gì đó. Tuy hải là một bác sĩ nhưng nhìn lại giống một
diễn viên điện ảnh hơn, nhưng anh lại có cái nhẹ nhàng tình cảm của một
lương y.
Chắc giờ này chẳng còn khách khứa gì nữa, chỉ có một mình hải ở nhà.
tráng nhấn chuông. hải ra mở cửa, hải tròn xoe mắt nhìn tráng không nói
được gì, tráng mĩm cười không nói năng gì đẩy xe vào cổng cài chốt xong
và nói với hải.
- tráng thấy hải có cách tiếp khách lạ nhỉ? Hay chúng ta cứ đứng ngoài vườn này nói chuyện?
- Ồ, xin lổi… Mời tráng vào nhà… – Cả hai vừa vào nhà vừa trò chuyện.
- hải bệnh à?
- Cảm xoàng thôi, nhưng hơi nhức đầu, với lại phép nghỉ năm vẫn còn nguyên nên xin nghỉ vài ngày… Sao tráng biết?
- Thảo nói! Sáng nay tráng đến bệnh viện.
- Thăm bé Thảo à?
- Ừ, và tìm một người…
hải dường như tránh né câu trả lời, anh lấy nước cho tráng, cơn sốt
hình như lại kéo đến với anh, ly nước trong tay anh trở nên sóng sánh.
tráng cầm ly nước và cả tay hải, một luồng điện chạy trong người hải, mồ
hôi như rịn trên trán anh, tráng vẫn nhìn xoáy vào hải.
- tráng tìm hải!Không gian chợt trở nên yên lặng dường như họ nghe
được những nhịp tim đang đập rộn ràng trong lòng ngực của nhau, gió
ngoài vườn với những âm hải xào xạc, đưa hương hoa ngoài vườn bay vào
cửa sổ, không biết họ đã ngôi yên lặng như thế bao lâu. Không biết có
phải là định mệnh hay không, mà tạo hóa trớ trêu đã tạo ra họ đã đưa đẩy
họ gặp nhau, và giờ đây cả hai cùng nghĩ không biết đó có phải là hạnh
phúc đang bất ngờ ập đến hay không hay lại chính là bắt đầu một cơn bão
lòng đang đến. Từ những năm học y khoa hải đã phát hiện ra những thay
đổi trong tráng lý của mình, anh không thể hướng rung động của mình vào
một cô gái nào khác, anh biết tình yêu của Thảo dành cho anh nhưng anh
da trốn chạy, tình yêu đầu tiên của anh không phải là một cô bạn học
ngây thơ trong sáng. Định mệnh trớ trêu đã gieo vào lòng anh cảm xúc với
người bạn trai học cùng trường, anh đã hốt hoảng, sợ hãi nhưng rồi hải
đã buông mình theo số phận, rồi khi ra trường họ đã chia tay nhau, người
bạn học cùng trường đi về một nơi xa công tác. Kể từ ngày ấy, anh đã
biết mình là ai, cũng có những cuộc tình lãng mạng trên internet với
những người bạn trai khác trôi qua nhưng không gì xóa được ấn tượng
người bạn tình đầu tiên của hải. Cho đến khi ngày sinh nhật của Luật.
Anh đã gặp tráng, một cảm xúc như tiếng sét đã dậy lên trong lòng hải,
anh sợ hãi không dám đến gần, nhưng càng vùng vẫy anh lại càng nhớ đến
tráng đến độ phát bệnh. Và cái không gian yên ắng bất động cuối cùng này
cũng đã bị tráng phá vỡ.- Ngay đầu tiên tôi đã biết hải chính là người
tôi đang tìm kiếm, những lời hát ấy chính là những điều mà tôi muốn nói
với hải, và tôi cũng biết răng hải cũng đã nghĩ về tôi rất nhiều, vì hải
là người khộng giỏi trong việc che dấu cảm xúc, ánh mắt của hải đã nói
lên tất cả. Những ngày qua tôi suy nghĩ rất nhiều, tôi không biết có nên
bày tỏ điều này với hải hay không? và cả ngày hôm nay tôi bồn chồn lo
lắng không yên được, tôi đã tìm đến đây, để được nói hết tất cả những
điều trong lòng! hải ơi, tôi yêu hải!
Những lời nói của tráng như nhoè đi trong suy nghĩ của hải, anh cảm
giác như sự vật quanh mình quay cuồng, một cảm giác chơi vơi trong hạnh
phúc, anh như bị thôi miên trong một niềm hoang tưởng, hình như vạn vật
là không có thực, chỉ tồn tại một âm hải trầm ấm như đang rót vào tai
mình những giai điệu của trái tim, hải run rẩy buông trôi trước những
cảm xúc, anh dường như không biết gì nữa, nhưng lại cảm nhận thấy tất
cả, sức nóng của một cơ thể khoẻ mạnh, hơi thở nóng bỏng, đôi môi ấm áp,
vòng tay rắn chắc, không biết từ lúc nào họ đã trở về với tự nhiên
hoang sơ chỉ còn hai cơ thể trần trụi, họ chiêm ngưởng sự khoẻ mạnh của
thân hình, lửa tình trong đôi mắt, tìm môi nhau trong khát khao bỏng
cháy. Sự hòa quyện giữa hai cơ thể căng đầy sức sống. Họ đã vượt qua tất
cả những định kiến, những kỳ thị của người đời để đến với nhau như
những thể hư vô của vũ trụ, cái mạnh mẽ, cái nóng bỏng như hòa tan vào
nhau quyện lấy nhau trở thành một khối lửa tình hừng hực.
Nếu ngày xưa thủy tổ của loài người : ông Adam và bà Eva đã chia nhau
nữa trái cam, một nữa là tình yêu của người đàn ông và một nữa là tình
yêu của người đàn bà. Nhưng nào ai biết được họ đã để rơi vãi trên mảnh
đất thiêng liêng của vườn địa đàng những Hạt Táo Cấm, trong hạt táo bé
nhỏ ấy đã chứa đựng hết tất cả những đặc tính của hai nữa trái cam có cả
tình yêu của đàn ông và cả của đàn bà, và từ những hạt táo đó biết đâu
đã tạo ra những thực thể tồn tại trên cơi đời này chính là họ, hai khối
tình cường dương mạnh mẽ!
Ngoài vườn những cơn gió vẫn cứ nhẹ nhàng thổi như những làn hơi thổ
nồng nàn của một cuộc tình mơ mộng, những hạt sương đã dần rơi, như
những hạt kết tinh từ sự thăng hoa của trời đất, lung ling phủ đầy trên
cơ thể của mặt đất mềm gợi cảm. Đâu đó vang xa xa một giai điệu của nổi
đau cuộc đời.
“Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi đừng xô tôi ngã dưới chân người, biển sóng đừng xô nhau…..”
Thời gian này Thảo thấy rằng hải thay đổi rất lạ, nụ cười luôn nở
trên môi anh, anh làm việc không biết mệt mỏi, anh sẵn sàng làm tất cả
những phần việc mà không phải của mình. Đôi mắt buồn buồn của hải dường
như luôn long lanh như nói rằng anh đang rất hạnh phúc. Có đôi lần Thảo
hỏi hải điều gì đã làm cho anh thay đổi như thế, anh chỉ cười và hát một
bài tình ca, anh như đang có một tình yêu nồng thắm. Người phụ nữ trong
Thảo đã mách bảo cho cô biết hình như cô đang mất dần anh, mặc dù thời
gian qua anh đối xử với cô rất ân cần quan tráng chăm sóc. Thỉnh thoảng
Thảo thấy hải nói chuyện với một người qua điện thoại, cách nói rất tình
tứ, cô không nghe được tên cửa người ấy là gì, nhưng cô cảm nhận được
tình yêu của họ đang rất cháy bỏng. Một tình cảm hờn ghen đang càng lúc
càng xâm lấn trái tim Thảo, mỗi lần chuông điện thoại reo là tim cô như
thắt lại, cô cứ nghĩ đó chính là người yêu của hải. Thảo tự nhủ với lòng
mình, bằng mọi giá cô phải biết được người yêu của hải là ai? Người ấy
chắc sẽ rất tuyệt vời, rất đẹp, rất quyến rũ, hoặc người ấy sẽ có một
đội mắt rất liêu trai hút chìm hết vào biển sóng tình tất cả những người
đàn ông khi đã một lần nhìn vào đôi mắt ấy… Thảo càng nghĩ càng tức
tối, cô vùng dậy hất tung chăn gối trên giường, bỏ quên tiếng gọi của
Luật ở dưới nhà…
- Thảo ơi..Thảo…em làm gì vậy? giúp anh một chút được hông – Tiếng
của Luật vẫn liên tục kéo Thảo ra khỏi những suy nghĩ vật vã vì tình.
- Vâng em xuống ngay.
Thảo giật mình chải lại tóc, xóa hết tất cả những cảm xúc trên đôi
mắt bồ câu xinh xắn của cô. Khi Thảo xuất hiện dưới nhà trong bộ đồ màu
hồng nhạt không ai biết cô đã trãi qua những cảm xúc như thế nào khi một
mình, nhưng một chút buồn nhẹ vẫn còn vương trên khóe mắt của cô. Dưới
nhà một nhóm bạn của Luật đang tập hợp trò chuyện đang chuẩn bị cho một
cuộc nhậu thân mật, Thảo nhìn lướt qua những khuôn mặt quen thuộc của
bạn Luật, không có hải trong số đó, nhưng có tráng, cô lể phép chào mọi
người.
- A, Cô bé thỏ con dể thương của các anh đã xuống rồi à? Hôm nay tối
chủ nhật em không đi chơi cùng người yêu sao, lại ở nhà! -tráng thân mật
hỏi.
- Em làm gì có người yêu, ế rồi anh tráng ơi! Thảo cố vui vẻ với mọi người như để quên đi những cảm xúc vừa qua của cô.
- Em cứ nói đùa! Đẹp, hiền, duyên dáng, giỏi như em tôi mà không ai mê là sao? hay em kén quá – Một người bạn của Luật tiếp lời.
- Nó kén chọn quá đó mà! Mà hổng chừng nó thương người ta mà người ta
không đáp lại củng không chừng, coi chừng ở giá luôn nhá em! – Luật bồi
thêm.
- Hừ! Anh ở giá thì có, sao anh không giỏi mà lấy vợ đi, ăn chơi mãi!
- Mày là anh gì mà chê em mình giử vậy Luật, em Thảo hiền cứ ăn hiếp
hoài, nhờ em Thảo làm mấy món ăn mà cứ như thế thì sức mấy Thảo chịu
làm. Phải không cưng! – tráng đỡ lời.
- Ừ nhỉ Thảo giúp anh làm vài món ăn nhé, công chúa đảm đang của anh! – Luật nhanh miệng.
- Được rồi! em biết làm những món gì cho các anh rồi, chỉ một chút là
xong ngay thôi, các anh cứ nhâm nhi trước, trong tủ lạnh còn một ít
trái cây chua anh Luật lấy nhâm nhi trước đi. – Cả nhóm bạn của Luật hò
reo tán thưởng sự dịu dàng của Thảo.
- Để anh giúp em một tay nhé – tráng đứng dậy đi xuống bếp cùng Thảo.
Trong lúc giúp Thảo làm bếp dường như tráng phát hiện trong ánh mắt Thảo có điều gì khác lạ, tráng vừa thái hành vừa dò hỏi.
- Chủ nhật không đi chơi mà trốn trong phòng vậy chắc là gây gổ với người yêu rồi, phải không? Anh ta bắt nạt em à?
- Em làm gì có ai yêu đâu anh tráng.
- Hình như khi nãy Luật nói em đang thương ai à? Người ta không để ý đến em sao?
- Em cũng không biết nữa. Chắc anh ấy chỉ coi em như một đứa em mà thôi.
- Ai thế? Bạn của Luật à?
- Vâng.
- À ha, dám không để ý đến tình cảm của em tôi, thằng nào ngu thế, anh biết nó không? Nếu em không nói được để anh nói giúp cho.
- Anh giúp em được sao? – Thảo nheo mắt nữa đùa nữa thật nhìn tráng.
<;br /> – Em cứ nói đi! Miệng lưỡi của anh em biết rồi mà, có gì
mà nói không xong, để anh làm thuyết khách cho, bọn đàn ông với nhau dễ
nói chuyện hơn!
- Thật à?
- Ừ ! Em cứ nói đó là ai! nếu gặp anh ta và nói cho anh ta biết chuyện để anh ta có một quyết định dứt khoát.
- Người ấy anh biết đấy! Chính là anh hải, anh đã gặp ở sinh nhật anh Luật rồi!
- hải à?- tráng bàng tuấn.
- Ấy… Anh tráng, coi chừng, anh cắt vào tay bây giờ! Anh sao thế ? Thảo hét lên khi thấy tráng cứ thái hành mà mắt nhìn đâu đâu.
- Ôi! Anh vụng về quá, anh xin lổi.
- Thôi để em làm cho, các anh ấy không thích ăn món súp ngón tay của anh đâu.
- Em làm việc với hải bao lâu này chẳng lẽ anh ấy không biết gì sao?
- Không anh ạ! Anh ấy chỉ xem em như đứa em gái thôi.
- Đừng buồn! Để khi nào có dịp gặp hải anh sẽ nói cho cậu ấy biết.
- Hay thôi anh à! Cứ để mọi việc trôi theo định mệnh đi anh à! Biết
đâu anh ấy đã có một người khác rồi! Người ấy hẳn phải tuyệt vời lắm.
- Em nghĩ thế sao? Không! Em là một cô gái tuyệt với nhất đó.
tráng thẩn thờ nhìn qua cửa sổ bếp ra khu vườn nhỏ sau nhà Thảo, hình
như anh đang muốn che dấu những cảm xúc đang tuôn trào trong lòng của
anh, tráng vừa hút thuốc vừa nhìn mông lung.
- Anh tráng! Anh nghĩ gì thế!
- Anh muốn giúp em làm bếp nhưng làm cái gì cũng hông vào đâu hết, anh hư quá!
- Trời sinh người đàn ông để gánh vác những việc lớn, sinh ra người
phụ nữ để chăm sóc cho người đàn ông, và lo cho tinh thần cho người đàn
ông, công việc bếp núc anh không quen là đúng rồi!
- Hóa ra cô em tôi, tuy là một bác sĩ nhưng suy nghĩ rất cổ điển như một người phụ nữ Á Đông thuần thục vậy hà.
- Đó là thiên chức của phụ nữ mà anh.
- hải mà có em làm vợ chắc rằng anh ta có phước lắm há!
- Nhưng em lại không có cái hạnh phúc đó anh ạ!
Trời khuya xào xạc như khẽ ru vạn vật vào một giấc ngủ say nồng.
tráng vẫn thức, đóm lửa trên điếu thuốc vẫn lập lòe trong bóng đêm.
tráng không xác định được trong đầu anh nghĩ gì, tối qua khi nói chuyện
cùng với Thảo trong lúc đang làm bếp những suy nghĩ cứ bám lấy anh làm
anh phân tráng, một chút gì hờn ghen, một chút gì thương cảm, một chút
gì cảm thấy mình có lổi. Bên cạnh anh hải vẫn ngủ ngon giấc, khuôn mặt
bình thản, một nụ cười vẫn còn đọng lại nơi khoé môi, có lẽ hải đang
hạnh phúc, hải khẽ cựa mình ctuấn tay ôm qua người tráng, khóe môi lại
hơi nhếch lên như đang cười, chắc anh đang mơ một giấc mơ hạnh phúc.
tráng để yên cho hải ôm lấy mình trong giấc ngủ, anh khẽ kéo tấm chăn
đắp lên cơ thể trần khoẻ mạnh của hải.
Nhưng điều hiện tại đang diễn ra đối với anh và hải đang rất hạnh
phúc, cả hai tưởng chửng như không còn gì mong muốn hơn, điều mà họ mong
đợi từ lâu cũng đã có lúc thực hiện được. Nhưng hôm nay Thảo đã vô tình
làm cho anh thấy sững sờ, khi thoáng chốc tráng có cảm giác như mình
chính là người cướp lấy hạnh phúc đơn sơ của một người khác và đẩy Thảo
ra bên lề cuộc sống. Bao năm qua tráng sống với một vẻ bề ngoài lạc quan
yêu đời, những thành công của anh trong cơn đường nghệ thuật tuy không
rực sáng như những người khác nhưng nhìn vào cũng đủ để ganh tị với
những gì tráng đang có, anh là điểm ngắm của những cô gái, có lúc anh
cũng muốn tìm đến một tình yêu bình dị với một người bạn gái, nhưng định
mệnh trớ trêu vẫn hướng tráng lý anh về một điều khác. Những cô gái đi
qua đời anh như một vỏ bọc cho một tráng lý cô đơn lạc lỏng, anh như
người đang đi bên lề cuộc sống của đời thường, chứng kiến những hạnh
phúc bình dị của bao người xung quanh, tráng mĩm cười và thầm đau xót.
Cũng đã có những người đàn ông đi qua cuộc đời tráng, họ cũng là những
người đồng tính như tráng, có người đi qua bằng sự chia sẽ chân thật, có
người chỉ tìm vui trong chốc lát, có người như muốn bấu víu để không bị
dòng đời cuốn trôi đi, có người đơn thuần chỉ là để thỏa mãn những ham
muốn thể xác. Anh đã đón nhận tất cả, cũng như khi mỗi người ra đi để
lại cho tráng một cảm giác trống vắng, anh không níu kéo, cũng chẳng đau
buồn vì đây là những cuộc tình không đích đến. Cũng có những lúc anh
tuyệt vọng chán ngán, trong những cuộc nhậu với những bạn bè đồng
nghiệp, anh sợ hãi những cặp mắt đâu đâu nhìn mình, những lúc ấy anh cứ
muốn hét lên muốn xé toạc quần áo ra phơi bày tất cả mặc kệ ai muốn làm
gì cũng được, anh muốn tan biến vào hư không như để mình không còn tồn
tại trên cơi đời đau buồn này. Nhưng đã trót mang một kiếp người rồi,
như lời ca một nhạc sĩ tên tuổi đã viết “Tin buồn từ ngày mẹ cha mang
nặng kiếp người…”
Giờ đây tráng đã có hải, một mẫu người mà anh đã tìm kiếm bấy lâu
nay, tráng đã chủ động làm tất cả để được có hải và anh đã được đáp lại.
Mấy tháng qua anh đã hạnh phúc và anh tin anh cũng đem lại hạnh phúc
cho hải, nhưng hình như bên lề hạnh phúc của họ vẫn đang thấp thoáng một
bóng hình – Đó là Thảo.
- tráng không ngủ sao? Đang suy nghĩ gì vậy? – hải cựa mình thức giấc
thấy tráng vẫn còn tựa lưng bên thành giường hút thuốc – Chà cả đống
tàn thuốc, tráng hút thuốc nhiều quá đó, không tốt đâu!
- Không biết sao không ngủ được hải ạ! định hút một điếu thuốc thôi, quên mất!
- tráng hư quá! – hải vừa dụi đầu lên ngực tráng vừa với tay bật cái
đèn ngủ – Trong đêm tối mà hút thuốc lập loè như ma trơi ấy sao tráng
không bật đèn?
- tráng không muốn hải thức giấc, ngày mai hải còn đi làm nữa.
- Hay đang nhớ đến ai đấy! Chắc hôm nay làm việc cảm một anh chàng
diễn viên đẹp trai nào à? công việc của tráng suốt ngày toàn những người
đẹp xung quanh, thích thật!
- tráng có được hải là mãn nguyện lắm rồi còn mong gì nữa chứ! Này,
sao hải nói thế? – tráng ôm ghì đầu hải vào ngực mình – Ghen à? Có nghe
thấy gì đang đập trong lòng ngực tôi không hả bác sĩ?
- Có chứ! Trái tim đang đập lỗi nhịp, đây là căn bệnh nói dối! Tiền đề của sự đổi thay. hải nghịch ngợm.
- Bệnh trầm trọng nhỉ! Thế bác sĩ biết cách trị không? tráng bởn cợt.
- Phải khám tổng quát đã, nhưng không được cựa quậy nhé để bác sĩ khám!
- Vâng, thưa bác sĩ!
hải chui đầu vào chăn, hôn lên cổ, bụng rắn chắc của tráng, cảm nhận
thấy sự căng đầy sức sống đang dâng trào trong tráng, hải ôm hôn man dại
nơi vùng cấm đầy sinh lực của tráng, trong hải sức nóng của tình yêu
cũng đã dậy lên mãnh liệt, hải như tê cùng người khi bàn tay gợi cảm của
tráng đang nhẹ nhàng vuốt ve trên cơ thể mình. Họ bao phủ lên cơ thể
trần của nhau những nụ hôn cháy bỏng của đam mê và lạc thú tình yêu.
Bên ngoài trời gió vẫn thổi.
Tiếng côn trùng.
Những hơi thở trong đêm.
Tiếng những trái tim rực cháy!
Khi những tia nắng đầu tiên lén qua khe cửa đã đánh thức hải dậy, hải
quơ tay sang bên phía tráng, nhưng không thấy tráng. hải dụi mắt, chắc
tráng đang ở trong nhà tắm. Nhưng thói quen của tráng luôn chờ hải đánh
thức và cùng tắm với hải trước khi cả hai cùng đi làm việc, bất chợt hải
thấy một lá thư trên gối, hải ngạc nhiên không hiểu điều gì đã xảy
ra.”hải yêu!
Suốt đêm qua tráng đã nghĩ rất nhiều, mà tráng quyết định cũng chưa
dám chắc rằng mình đã quyết định đúng hay sai. Từ khi có được hải, tráng
nghĩ mình đã có một nơi dừng chân tuyệt vời nhất trong đời, tráng không
còn mong gì hơn nữa. Nhưng giá mà mọi điều cứ êm đềm trôi qua thì hay
biết mấy, khi tình yêu của chúng ta không làm một trái tim khác đang đau
khổ. tráng nghĩ rằng điều này không phải hải không biết, Thảo bấy lâu
nay đã dành trọn tình yêu và tuổi hải xuân chờ đợi một ngày hải sẽ hiểu
và đón nhận tình yêu của mình… Như thế đấy, cứ tưởng rằng tình yêu của
chúng ta đã hoàn toàn trọn vẹn, nhưng sao lại có một số phận đau khổ bên
lề hạnh phúc như vậy. hải ơi! Nếu như Thảo là một cô gái đơn giản có lẽ
rồi sẽ quên hải khi cả một quãng thời gian dài hải không đáp lại tình
yêu, nhưng trớ trêu thay, Thảo lại là một cô gái quá thủy chung với tình
yêu mãnh liệt. 30 tuổi đời Thảo đã dành trọn những mộng mơ thời con gái
cho hải và chờ đợi đến bây giờ! Nếu tráng mất hải chắc tráng sẽ buồn
lắm, nhưng càng nghĩ tráng càng không thể chịu đựng nổi suy nghĩ mình đã
cướp một tình yêu của một cô gái có tráng hồn quá trong sáng. Biết rằng
định mệnh đã tạo cho chúng ta một khoảng trống vô tận với những người
phụ nữ… Nhưng nhìn người khác đau khổ vì mình tráng không thể nào có cảm
giác yên ổn được. Tha thứ cho tráng đã có quyết định rời xa hải. Hãy
làm những gì mình có thể làm được để đến với Thảo nhé!
Mãi mãi không quên.
tráng”
hải ngơ ngác đọc đi đọc lại lá thư của tráng. Điều gì đã xảy ra thế
này? Tại sao Thảo lại là một nguyên nhân để tráng rời xa hải… tráng ơi!
chẳng lẽ tráng không hiểu rằng giữa Thảo và hải không thể có một tình
yêu sao? tráng ơi! Sao tráng lại hành động như thế… Không thế nào… Không
thể nào!
Đồng hồ đã chỉ hơn 12 giờ trưa, hải vẫn miệt mài bên những hồ sơ bệnh
án, Thảo đi lại trước bàn làm việc của hải như báo hiệu là giờ nghỉ
trưa đã đến từ lâu rồi và nhắc nhở anh dùng bữa trưa như thường lệ, giá
mà như thường lệ anh đã ngẩng đầu lển cười vui vẻ với Thảo và tạm xếp
lại những tập hồ sơ cùng ăn trưa với Thảo. Nhưng hôm nay hải vẫn dững
dưng, anh hơi tỏ ra bực bội trước những quan tráng của Thảo. 12g30…
- Anh hải, đã nghĩ trưa rồi, anh nghĩ tay ăn cơm nhé!
- Ừ… Thảo này, em cứ ăn trước đi, từ hôm nay em không phải chờ anh ăn
cơm nữa, chắc anh sẽ ăn cơm nơi căn tin, không phải phiền em nữa!
- Ô… Anh hải, anh sao vậy? Em làm điều gì anh không vừa ý sao? Thảo ngơ ngác.
- Không! Đơn giản là anh không muốn phiền em nữa! Cảm ơn những gì em đã làm cho anh trong bao năm qua! hải vẫn lạnh lùng.
- Anh hải! Em không hiểu gì cả.
- Thế này Thảo nhé! – hải gấp tạm hồ sơ như cương quyết một điều gì –
Em ngồi xuống đây, anh nghĩ trước sau gì chúng ta cũng nên có một lần
nói chuyện thẳng thắn với nhau – hải đến tủ lạnh rót một ly nước uống
một hơi như để lấy can đảm, anh cững đặt một ly nước trước mặt Thảo đang
ngơ ngác.
- Thảo à! Bấy lâu nay anh yêu em như một người em gái… Nhưng anh
không ngờ điều đó đã gây ra rất nhiều ngộ nhận nơi em… Em đối xử với anh
như thế nào anh đều biết tất cả, nhưng anh tiếc một điều anh không thể
đáp lại tình yêu của em… Hãy lo cho hạnh phúc của riêng mình em à! Tuổi
xuân không còn bao lâu nữa! Em hiểu chứ… Anh xin lổi! – hải nặng nề bước
đi ra cửa.
- Anh hải… Anh đã có người yêu rồi sao? Đó là ai vậy?
- Ừ… Anh đã có người yêu… Em không thể biết được đâu! – hải bước đi vẫn không quay lại.
Trong phòng chỉ còn một mình Thảo ngồi than thở, cảnh vật trước mắt
cô nhoè đi, cô không còn nhận biết gì xung quanh nữa.. Tại sao lại như
thế!
Sao bổng dưng hải lại thay đổi thái độ với cô một cách nghiệt ngã như
vậy? Bao năm qua tuy chưa được hải đáp lại nhưng cô vẫn biết trong trái
tim hải hình như chỉ có một mình cô… Không có một người con gái nào
khác… Vì thế cô đã hy vọng, cô chờ đợi… Chẳng lẽ cái giá chờ đợi ngần ấy
năm mà nay chỉ trong phút chốc tan biến như sương khói hay sao? Không
cô phải biết cho được nguyên nhân… Cô không thể thua cuộc một cách tức
tối như thể mà không biết tình địch của mình là ai! Thảo cắn chặt những
ngón tay của mình dấu tiếng hét xé lòng không để cho bật ra thành tiếng.
Trong căn phòng chỉ còn lại một âm hải nức nở đau đớn của một trái tim
đau khổ.
Ngoài tiền sảnh nhà hát! hải ngồi nơi quầy nước, từng tốp diễn viên
đi qua. Người hải chờ đợi rồi cũng đi ra. tráng tươi cười vừa đi ra vừa
trò chuyện với những diễn viên, hình như họ đang rất vui vì một xuất
diễn thành công. Chợt tráng thấy hải đang ngồi bên quầy nước, anh khéo
léo chia tay với các bạn đến bên quầy nước nói nhỏ với hải: “hải chờ lâu
chưa? Chúng ta ra ngoài công viên trước nhà hát cho thoáng nhé”. Cả hai
cùng ra lấy xe, hải chậm rãi dắt xe bước đi theo tráng. Cả hai yên lặng
đi bên những hàng cây nơi công viên truớc nhà hát giờ đây đã vắng lặng,
nhà hát đã tắt hết đèn, người bảo vệ cũng đã ra về. hải phá vở không
khí yên lặng giữa hai người.
- Sáng nay hải đã nói rỏ ràng cùng Thảo rồi, hy vọng cô ấy sẽ hiểu.
- Sao hải lại làm như thế? Tội nghiệp Thảo lắm!
- Nhưng hải không thể… tráng biết đó…
- Như thế có nhẫn tráng lắm không? Bao nhiêu năm qua Thảo đã chờ đợi…
- Nhưng nếu tráng có ép mình thì cả ba chúng ta đều đau khổ hơn.
Nhưng liệu tráng rời xa tôi đó có phải là một hy sinh thật sự hay không?
– hải trở nên dạn dĩ, nắm lấy tay tráng – Cho tráng thấy một đôi nhẩn
trên tay hai nguoi – hải chỉ cần có tráng, hải không sợ gì hết, hải sẽ
bỏ tất cả đề chỉ có tráng mà thôi. tráng hãy nhìn đây đôi nhẩn này tuy
không phải là một đôi nhẫn hôn phối, nhưng nó đã là một dấu hiệu để
chúng ta gắn bó đời nhau, chính tráng đã nói thế mà, đúng không?
- Đừng hải à! Thế giới này không phải chỉ có chúng ta. Tình yêu của chúng ta đã là một bất hạnh… Đừng tráng à!
- Tôi không thể thiếu tráng – hải ôm tráng vào lòng ghì chặt, nơi
công viên đá vắng hết người, con phố như đồng tình với họ, cũng lặng yên
để cho họ có một chút riêng tư.
- Hay hải hãy cho tôi một vài ngày suy nghĩ nhé! Thật lòng tôi cũng
không biết mình đã làm đúng hay sai – tráng rời khỏi vòng tay của hải –
Khuya rồi! hải về nghĩ sớm đi, ngày mai còn đi làm nữa, tôi muốn ngồi
đây một chút rồi về sau.
- tráng…
- tráng cũng yêu hải lắm, điều tráng mong muốn là hải được hạnh phúc!
hãy tin ở tráng, Bây giờ tráng đang muốn tỉnh lặng một mình! không có
chuyện gì đâu hải.
- Hãy giữ sức khỏe tráng nhé!
hải lặng lẽ bước đi, nơi công viên chỉ còn mình tráng ngồi thẩn thờ
nơi băng ghế đá hút thuốc, dáng hải đã khuất từ khi nào, riêng tráng vẫn
ngồi bất động, chỉ có điếu thuốc trên môi vẫn cháy lập loè. Nơi một gốc
tối, một bóng người con gái chợt xuất hiện tiến về phía trước mặt
tráng. Anh khó chịu định bỏ đi, nhưng…
- Anh tráng…
- Ồ… Thảo? Em đi đâu đây? Giờ này sao em đến đây?
- Em đã đến đây từ lúc chập tối kìa… Em đi theo anh hải…
- Em…
- Em chỉ muốn tìm hiểu xem người anh hải yêu thương rất mực, dành
trọn trái tim là ai… Em cứ chờ… cứ chờ đợi… và khi nãy em muốn hét lên
một tiếng kinh tuấn… Trời ơi! Sao lại thế này!
- Em… Em đã… Thấy hết…
- Vâng… Em đã hoảng sợ… Thậm chí là kinh tuấn! Anh tráng, tại sao lại
như thế… – Thảo chao đảo như đứng không vững. tráng dìu Thảo ngồi xuống
ghế đá.
- Thảo à! Em đã biết rơ mọi chuyện rồi đấy. Sau cái hôm mà anh nói
chuyện với em trong nhà bếp, anh đã suy nghĩ rất nhiều, anh đã quyết
định rời xa hải. Nhưng hải đã tìm đến đây… Trời ơi!
- Bây giờ có trách em cũng không biết phải trách ai nữa… Nếu có trách
thì chắc là trách chính bản thân mình, bấy lâu nay em chỉ là một kẻ bên
lề mà em không biết… Nhưng sao định mệnh lại khắc nghiệt với chúng ta…
tráng ơi! Tại sao như thế? Em khộng muốn mất hải! – Thảo nén hết tất cả
những xúc động trong lòng, lúc này cô bổng dưng trơ nên điềm đạm, trên
khuôn mặt của Thảo một sự cương quyết mạnh mẽ – Anh tráng! Sự thể đã đến
nông nổi này, em không biết phải trách ai, nhưng em nghĩ chúng ta không
ai có lỗi cả! Cả ba chúng ta đều là những người có học, chúng ta phải
tìm ra cho được một giải pháp thôi anh tráng à! Nhưng những người có thể
thay đổi sự việc chỉ có em và anh thôi, anh hiểu không anh tráng?
- Em…
- Chúng ta vẫn còn tương lai, vẫn phải đối diện với cuộc sống, em rất
trân trọng tình cảm của anh và hải, nhưng giá mà khi nãy hải đã ôm
trong vòng tay một cô gái thì em sẽ lặng lẽ quay về và rời xa hải…
Nhưng… Anh tráng!
- Được! Em cứ nói tiếp đi…
- hải là một bác sĩ giỏi, có thể gia đình sẽ là một chổ dựa vững chắc
cho anh ấy tiến thân trên con đường sự nghiệp! Em nghĩ em sẽ làm được
điều đó! Còn về tình yêu, em chấp nhận như cái nghĩa vợ chồng, em sẽ vun
đắp cho nó, nuôi sống cho nó đến khi tình yêu bắt đầu nẩy nở. Anh tráng
à! Yêu nhau không có nghĩa là thuộc về nhau, chúng ta phải hy sinh anh
ạ! Chúng ta cùng yêu một người, vậy hãy hy sinh vì tương lai người ấy!
- Anh hiểu rồi… Vài hôm nữa anh sẽ đi Hà Nội làm một chương trình
biểu diễn ở đó! Nhưng anh nghĩ nên đi sớm vài ngày, cũng là để nghỉ ngơi
cho thư thả… Còn việc này nữa em cố gắng chăm sóc cho hải nhé, đừng làm
anh ấy tổn thương, còn thuyết phục hải như thế nào, anh nghĩ em sẽ có
cách… – tráng rút chiếc nhẫn nơi ngón áp út đeo cho Thảo – Khi hải thấy
em đeo chiếc nhẫn này hải sẽ hiểu tất cả, hãy giữ nó em nhé, chăm sóc
cho hải… Anh sẽ chờ tin vui của em!
- Anh tráng…
- Được rồi! Khuya rồi, anh đưa em về nhé.
Một năm trôi qua, sau những chuyện đã xãy ra ở Sài Gòn, tráng đã xin
chuyển công việc ra hẳn một nhà hát nơi Hà Nội, tráng lao vào công việc
làm không biết giờ giấc. Giờ đây nhìn tráng có vẻ chửng chạc như tuổi
của anh, không còn cái nét trẻ trung như ngày xưa nữa, trong đôi mắt sự
quang đường như chất chứa một nổi buồn man mác. Sau giờ tập ở nhà hát
khi đạo diễn và diễn viên đã về hết, tráng vẫn ngồi lại sàn tập, rà soát
lại những phần đoạn cần sữa chữa, anh vẩn cứ miệt mài làm việc, cho đến
khi nguời quản lý nhà hát nhắc nhở anh đã chiều rồi, nhà hát sẽ làm vệ
sinh trước giờ biểu diễn tối, tráng mới ra về. Trời thu Hà Nội thật đẹp,
những cơn gió miên man, thổi từng chiếc lá vàng trên con đường Quan Su,
tráng thả bộ nhưng thư giản một chút với không gian êm ái! Chiều thu Hà
Nội đẹp thật giá mà… tráng chợt bồi hồi, một thoáng nhớ nhung trong
anh, anh cố xua đuổi nó đi, tiếng chuông nơi chùa Quan Su chắc phần nào
giúp được anh điều đó! Anh như thư thả trong tiếng ê a tụng kinh của
những người mộ đạo. Chắc hôm nay là ngày rằm, trăng tối nay sẽ rất đẹp…
Chợt một tiếng kêu kéo anh ra khỏi những dòng suy nghĩ!
“Anh tráng”. Nơi ven đường một chiếc xe máy dừng lại trên xe là một
chàng trai có một vẻ rất phớt đời, tráng biết anh chàng này cũng vài
tháng khi anh cùng làm một chương trình biểu diễn tạp kỷ, Hiếu là một
nhà thiết kế trẻ và có tài. Nhìn Hiếu lúc nào cũng có cái phớt đời của
một họa sĩ, mái tóc dài như tạo thêm cho Hiếu một vẽ đẹp rất Âu và bộ
râu quai nón lún phún làm anh ta thêm vẽ ngạo đời. Tuy anh để râu nhưng
cái tuổi 25 của Hiếu vẫn không mấy thay đổi và trong đôi mắt sâu đẹp của
Hiếu như chứa đựng một điều gì rất lạ.
- Thế anh đi đâu mà một mình thế?
- Vừa từ nhà hát về, mãi làm việc quên mất!
- Anh đi đâu em đưa anh đi.
- Mình về nơi ở gần đây thôi!
- Quen biết anh bấy lâu vẫn chưa biết nơi ở của anh? Khi có việc kiếm anh mà chẳng ra.
Nhìn vào ánh mắt của Hiếu hình như tráng đã hiểu Hiếu muốn gì? –
tráng cuời nói tản sang chuyện khác – Hiếu ăn tối chưa, mình đói rã ruột
muốn tìm một cái gì ăn, Hiếu cùng đi ăn với mình nhé?
- Hay quá! Được, em đưa anh đi…
Họ cùng đi ăn rồi lại đi khắp đường phố Hà Nội trên đường nói rất
nhiều chuyện từ công việc đến mọi lĩnh vực trong cuộc sống. Trên bờ Hồ
Tây tuấn hôn đã buông xuống, nhưng vẫn còn những vật sáng tím hồng nơi
cuối chân trời. Gió thổi mơn man qua những hàng cây ven hồ. tráng đưa
lần cận dọc bờ hồ lim dim mắt. Chợt một bàn tay nóng ấm và thô rám đặt
lên tay của tráng, tráng biết đó là bàn tay ai, tráng vẫn không mở mắt,
mĩm cười, bên tai anh có tiếng ấm nhẹ của Hiếu.
- Cảnh đẹp thật, và lại càng đẹp hơn khi cùng đứng ngắm cảnh với người mà mình quí mến… Anh hiểu em chứ anh tráng?
- Anh hiểu tất cả Hiếu à! Trong ánh mặt của em đã nói lên tất cả từ lâu rồi!
- Hay quá!
- Có điều này bấy lâu nay anh muốn nói với em một điều, anh rất quí
em, vì tài năng, vì em là người có trách nhiệm trong công việc, và em
rất dể thương nữa. Anh cũng là người như em thôi… Nhưng xin lổi Hiếu,
anh không thể, ít nhất là trong lúc này, vì anh chưa quên được một người
khác.
- Anh đã yêu một người khác à?
- Ừ, đó chính là lý do vì sao anh chuyển công tác ra Hà Nội này, anh
muốn trốn chạy một mối tình… Hãy thông cảm cho anh Hiếu nhé! Hãy coi anh
như là một người anh nhé!
- Em hiểu – Hiếu thở dài – Chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu được! Chỉ tội nghiệp cho em thôi!
- Hay ta hãy tạm gác chuyện đó lại đi – tráng bắt sang chuyện khác – À, khi nãy em nói muốn gặp anh có chuyện gì?
- Sáng nay phòng bảo vệ có nhờ em chuyển cho anh một lá thư, em tìm
anh nhưng anh đã đi ra ngoài rồi, khi nãy tranh thủ ghé ngang nhà hát
thì người ta mới nói anh vừa ra về.
- Lá thư à? Của ai thế nhỉ?
- Thư từ Sài Gòn, tên người gởi là một cô gái! Đó là một thiệp cưới!
- Thảo à? – tráng bàng tuấn
- Cô ấy bạn anh à? – Thấy nét bàng tuấn nơi tráng, Hiếu ngần ngừ cầm thiệp cưới không dám đưa.
- Ừ… Một người bạn, thế là họ cũng đã đến với nhau, mình phải mừng và vui chúc cho họ chứ…
- Anh tráng! Anh có sao không?
- Không sao, nào đưa anh xem.
tráng trấn tỉnh mở phong thư ra xem, bên trong phong bì một chiếc
thiệp hồng trang nhã hai chữ T hoa lồng vào nhau như những vủ khúc của
tình yêu. tráng uể oải mở tấm thiệp xem ngày cử hành hôn lể, mắt anh
dừng lại tên Tân Lang, anh lại giật mình lắp bắp đọc thành tiếng:
- Chúng tôi trân trọng báo tin lể thành hôn của con chúng tôi Trưởng
nam Vũ Quốc Trung sánh duyên cùng Thứ nữ Đoàn Lê Vi Thảo… Sao lại vậy?
- Anh tráng! Hình như có một bức thư! – Hiếu nhặt một bức thư rơi ra từ phong bì đưa cho tráng.
“Anh tráng!
Em viết thư này báo cho anh tin vu qui của em, mong rằng anh hãy vui
chúc cho em được hạnh phúc, tuy rằng em không thể lấy được người em yêu,
nhưng anh Trung là một người rất tốt và thương em, anh ấy cũng đã chờ
đợi em từ lâu. Anh tráng à! Em luôn ghi nhớ sự hy sinh của anh đã dành
cho em, nhưng em đã thất bại hoàn toàn, một năm qua em không thể nào lây
chuyển được tình yêu của hải dành cho anh. Em sẽ trả lại anh ấy cho
anh, em cũng đã cho hải địa chỉ của anh ở Hà Nội, em báo tin cho anh
biết ngày 17 tháng này anh ấy sẽ bay ra Hà Nội vào chuyến bay buổi tối.
Chúc anh luôn hạnh phúc, các anh vẫn luôn là những người anh mà em quí
mến! Những chuyện đã từng xãy ra giữa ba chúng ta em sẽ cất mãi trong
nơi sâu nhất của trái tim, sẽ không ai biết những điều đó ngoài chúng
ta.
Em Thảo”
Đầu óc của tráng như u đặc, tráng đi tới đi lui không biết mình phải làm gì. Chợt tráng hỏi.
- Hôm nay ngày mấy?
- Ngày 17.
- Ngày 17? Chuyến bay từ Sài Gòn ra buổi chiều tối thì đáp cánh mấy giờ?
- Khoảng 9 giờ.
- Mấy giờ rồi vậy, Hiếu?
- 7 giờ 15.
- Từ đây đến đó mất cỡ 1 giờ phải ra sân bay Nội Bài… – tráng lao đi…
- Anh tráng! Để em đưa anh đi… – Hiếu chạy theo tráng.
Sân bay Nội Bài tấp nập những người đang ra vào, tráng và Hiếu lao
vào cửa ra những chuyến bay quốc nội. Trên loa phóng hải vừa báo xong
chuyến bay từ Saigon vừa đáp xuống sân bay Nội Bài. tráng bồn chồn ngóng
chờ những lượt người ra.
Từ sau cổng kiểm tra cuối cùng của sân bay, hải đang rảo mắt tìm
chiếc xe của đoàn bay đưa hành khách vào trong nội thành. Chợt ánh mắt
hải dừng lại ở một ánh mắt quen thuộc, ánh mắt mà ngày đầu gặp gỡ anh đã
xiêu lòng, nhìn tráng có phong trần hơn nhưng chững chạc. Cả hai nhìn
nhau bất động, giữa những dòng người qua lại ngược xuôi nơi sân bay, như
muốn thu giử lấy tất cả những hình ảnh của nhau mà một năm qua họ tưởng
chừng như vuột mất. Rồi như không kìm được hải và tráng cùng lao đến ôm
chầm lấy nhau xiết chặt trong vòng tay thương nhớ. Nhìn họ người ta cứ
ngỡ đó lả những người thân lâu ngày gặp lại… Xa xa Hiếu nhìn hải và
tráng trong hình ảnh hạnh phúc tuyệt vời mà anh ao ước, nhưng Hiếu không
cảm thấy buồn, trong lòng anh dâng lên một cảm xúc triều mến như muốn
xẻ chia những hạnh phúc của hai người. Hiếu ngước nhìn lên bầu trời đêm
Hà Nội, trăng rằm sáng thật lung linh như đang chứng kiến một hình ảnh
đẹp.
“Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi xuống trăm năm một cõi đi về….”
Hết
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét